Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Bi Hùng Ca - Nhất Tuấn
Thơ ca tụng và khóc những anh em chiến Sĩ VNCH oai hùng



 

TRẦN KIỀU VINH

Bố cháu đã sống một đời oanh liệt
Khắp vùng trời…in dấu cánh dù hoa
Dù theo Bố…
Trên biển xanh , núi biếc
Xuyên mây hồng…rộn rã khúc quân ca

Và Mẹ cháu …
Nữ thiên thần Mũ Đỏ
Những người đầu   
theo binh chủng oai hùng
Sóng vai bố
Cùng lướt ..theo hướng gió
Như ….mãn- thiên –hoa- vũ…giữa không trung

Tháng Tư Đen !!
người đi …không ngửng mặt
Lính bỏ Dân !
Tướng chạy trước hành quân !!
Trần Văn Vinh, truyền thống Dù bất khuất
Trận cuối cùng bắn giặc chết đầy sân 

Giá Tự Do…mua bằng đời biệt xứ
Con lưu đầy,
Bố gục chết …trong tù
Binh Chủng mình
Thêm bác Vỹ, bác Phú….
Theo Nguyễn Khoa Nam …vào Cõi Thiên Thu!!

Người  ở lại…nổi trôi theo mệnh nước
Đại tá mù…hành khất sống qua ngày
Vẫn Charlie,
Hạ Lào …
trong tiềm thức
Phiến băng hồn …đuổi mãi… đóa dù bay

Giây tang đen, quyện máu hồng mũ thắm
Cánh thiên ưng, ghim ngực áo hoa rừng
Nhẩy Dù ơi,
-hỏi ai còn ai mất ?
Môi nào cười …mà lệ ấy… rưng rưng

Giây tang đen,
máu hồng mũ thắm
Cánh thiên ưng…
lìa .. áo… hoa rừng

Nhẩy Dù ơi !
Nhẩy Dù Cố Gắng !

Nhẩy Dù ơi …
Một đời.  chiến thắng…!!!
Để tới bây giờ…
Nhìn những hiệu kỳ
…theo quân , quốc kỳ…
Bay vào…hư không !!

Trần Kiều Vinh , hôm nay
ngày cưới cháu
Chú làm thơ …
toàn những đoạn thơ buồn
Chú nhớ bố
Khóc Sư Đoàn yêu dấu
Đã tan hàng trên mảnh đất quê hương

nhất tuấn
(Truyện Chúng Mình)

Bài thơ thay quà cưới nhân ngày con gái của
Mũ đỏ Trần Văn Vinh và Mũ đỏ Võ thị Vui lập gia đình

 

Khoá 12, Khoá Cộng Hòa

Vào hoa giáp không cần nước mắt
Ðể sót đau cái mất cái còn
Năm xưa dưới vũ đình trường
Thề xin làm chuyện phi trường đời trai
Tháng Tư Ðen lạc loài Ðất Khách
Ðêm từng đêm thống trách : tội ta !!
Vào thiền mới tỏ hiện ra
Không là Có đấy, Có mà vẫn Không

Nghe Nguyễn Hộ dốc lòng phân giải
60 năm đem lại những gì?
Tuổi xanh một phút vụng suy
Sao Vàng Cờ Ðỏ…dắt đi uổng đời!!
Nguyễn văn Trấn viết lời chân thật
Hà Sỹ Phu phẫn uất kêu gào
Chúng ta ngu xuẩn làm sao
Nghe Hồ Mao Sít chui vào lầm than!

Ðể cả nước chết oan vì Ðảng
Ðó một bầy than oán hổ ngươi !!!
Mùa Xuân Ðại Thắng (sic!) qua rồi
Nước nghèo Dân đói ngậm ngùi ngó nhau

Chúng ta truớc như sau: vẫn Ðúng !!
Dưới trời xanh sừng sững hiên ngang
Lời thề xưa vẫn rền vang
Không nề gian khổ chẳng màng lợi danh
Ai luận việc không thành, cứ xét
Mặc cho đời suy thiệt tính hơn
Chúng ta… sức mấy … mà buồn
Tiếc chăng…chẳng đuợc chiến trường phơi thây

Gặp nhau đây mấy ngày ngắn ngủi
Năm từng năm mỗi tuổi một già
Khoá 12 Khoá Cộng Hoà
Bắc Nam Trung…vẫn một nhà thương nhau
Mái tóc đó chớm mầu suơng tuyết
Tháng năm tù in nét mặt kia
Gia đình tan nát chia lìa
Ðêm tù lệ chẩy đầm đìa má ai

Rồi…như lá vàng bay trước gió
Ðã vài người vội bỏ anh em
Nợ trần rũ sạch ưu phiền
Giã từ duơng thế, Cõi Tiên tìm về

Nhưng một phút chưa hề chán nản
Tuổi 60 vẫn dám liều thân
Chờ nghe kèn dục Xuất Quân
Lại xin vì nước vì dân lên đường

Nhất Tuấn
(Truyện Chúng Mình/Hải Ngoại)

NHỮNG NÀNG TIÊN MŨ ĐỎ


Chép để tặng «Mũ Đỏ Lục Tiên Cô Nương» :
Bích Lộc, Lữ T Tám, Xuân Lan, Bùi Ngọc Thúy,
chị Thân ? (Seattle, WA)
…những người tóc mây mũ đỏ một thời, nay đã là Bà Nội/Ngoại. Và cùng nhớ mãi Mũ Đỏ
Võ Thị Vui rất thân mến của chúng ta
đang bay trên một vùng trời nào đó nơi quê nhà.
nhất tuấn



Những nàng người kiều nữ thương tôi nhất
Tuổi chớm đôi mươi tuổi dịu hiền
Nửa thế kỷ trước (*)
Yêu mầu mũ đỏ….
Dấn mình trong trách vụ thiêng liêng

Nàng gấp cho tôi những cánh dù
Là đây mạng sống từ ngàn xưa
Hôm nao tôi khoác lên mình để
Lìa máy bay ra …cõi gió mưa

Mỗi bận nghe giây lôi ở sau
Tôi thầm cầu nguyện “mở cho mau!!”
Tim tôi đập mạnh nhưng vừa lúc
Dù đã bung ra rất nhiệm mầu

Nàng Gấp Dù ơi tôi biết lắm
Bàn tay hồng đã phải nâng niu
Mắt huyền nhung đã từng chăm chút
Từng nhánh dây xoăn…thật khổ nhiều

Nhớ sớm sương xuân đẫm nắng hồng
Lục Tiên Cô …ngự giữa không trung
Đất dâng lên đón dù bay xuống
Con cháu Ba Bà ….oai dũng không ?

Chúng ta quấn quít như Mây Gió
Lồng lộng trời cao với Gió Mây
Chỉ có Những Nàng Tiên mũ Đỏ
Mới hiểu lòng nhau giữa lúc này.

Nhất Tuấn
(Truyện Chúng Mình)

 

 



(*) sửa vài chữ từ bài thơ đăng trên CSCH năm 1957 để tặng Germaine Bích Lộc nhân gặp lại tại VA, 1

Trở lại Đầu Trang