Mười bẩy tháng…mà bao nhiêu lần khóc
Bao nhiêu lần hờn giận chỉ vì anh
Hoa Nước Mắt vương đầy khuôn mặt ngọc
Mắt phượng buồn ủ rũ , hết long lanh
“Không tam hợp” …hay tại vì “xung khắc”
“Hỏa Đầu Sơn”…đốt cháy”Bạch Lạp Kim”
Số và tuổi…tại sao em thắc mắc ?
Khắc khẩu thì…anh sẽ cứ lặng im
Nguyễn Tri Phương…với bao nhiêu kỷ niệm
Trong ráng chiều xe phóng cứ như bay
Căn nhà nhỏ khi dáng em vừa đến
Với nụ cười…hồn anh bỗng ngây say !
Hơn một tháng dìu nhau vảo Chợ Lớn
Chân em đau lòng anh cũng xót xa
Bước từng bước…em nhìn anh trìu mến
Trong tay nhau mắt lệ bỗng chan hòa
Muốn là được…muốn là đi bằng được!
Mười ngày xa…thương nhớ tới nao lòng
Nên gặp lại là…ai gây ai trước?
Sang Thái Lan với bạn …có vui không ?!
Căn nhà mới hai lần mình giận dỗi
Khi tại anh và khi cũng tại em
Đễ hai đứa…lại thi nhau…xin lỗi
Và tình mình ngày một thiết tha thêm
Mỗi Chúa Nhật chia nhau vào thăm mộ
Tới phiên anh, anh thành thật nguyện cầu
Tình duyên đã hơn một lần đổ vỡ
Xin từ nay đừng phải cách xa nhau
Ôi thơ mộng…những phút giây ngắn ngủi
Mình ước mơ một khung cảnh êm đềm
Mà anh đã suốt mười năm mong đợi
Và bây giờ tin tưởng ở nơi em !
Như hoa lan hơi thở thơm ngào ngạt
Tóc vừa dài…em vội uốn cao hoài
Gót chân son dịu dàng theo tiếng hát
Để nhà mình thành một cõi Thiên Thai
BPHO em đừng khóc nữa !!
-Không lang bang…bê bối…chẳng bao giờ
Lời em dặn…lúc nào anh cũng nhớ
Còn hai năm anh sẽ gắng công chờ
Nhất Tuấn
(Truyện Chúng Mình, 1969)
|