


|
|
Có một lần, chỉ một lần tôi kể
Mười bẩy tuổi, tôi lấy chồng rất sớm
Ấy thế mà anh nhớ mãi… để làm thơ
Thật không ngờ, anh thường hay nhắc nhở
Một cô nàng mười bẩy tuổi nên thơ
Thi sĩ mà nên đầy ắp mộng mơ
Thi sĩ mà, anh làm thơ rất dễ
Thơ của anh… có trăng thanh, mây gió
Thơ của anh… đầy sương mù, lá cỏ
Có bốn mùa, có mùa nhớ, mùa thương
Có mưa rơi, có bông hoa vàng, đỏ
Có bình minh, chim vui hát líu lo
Có cây đào, hoa rộn ràng trước ngỏ
Có hoàng hôn, con bướm vàng nho nhỏ
Có một nàng anh hay gọi nàng thơ
Thơ vẽ vời, yêu ngập trái tim yêu!
Thơ của anh… em đọc thấy liêu xiêu
Cảm ơn anh thường gửi cho em đọc
Đọc thơ anh, xúc động, hổng buồn thiu!
Hồn nghiêng ngã và trái tim mềm yếu
Vẫn biết rằng thơ cũng chỉ là thơ
Cảm ơn anh, cảm ơn anh nhiều lắm
Đã ca tụng cô nàng mười bẩy tuổi
Đã cho rằng “hoa nở chỉ vì em”
Lâu lắm rồi mới làm thơ anh xem
Anh đọc nhé, chút ân tình… nha thi sĩ…
Quách Như Nguyệt
|