Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Xa Thế Giới Loài Người
Thơ của Như Nguyệt



Cách đây vài năm, N đi hot spring ở gần Death Valley National Park.  Ngày chót, N đi vòng vòng viếng cảnh vùng sa mạc, thấy có một hotel thật là dễ thương, secretive (bí mật), nằm trơ trọi ngay trên sa mạc khô cằn.  Họ có trồng nhiều cây xương rồng, hoa sa mạc vào mùa xuân nở rộ.  Cây chà là, loại cây giống như cây palm, mọc chung quanh nên chỗ này rợp mát.  Khí hậu vào mùa Xuân ôn hòa, mát mẻ, thật lý tưởng, tuyệt vời cho một chuyến đi chơi. N vào bên trong khách sạn thì thấy phòng ngủ thật là cozy, ấm cúng. N bèn book 1 đêm ở đó.  Khách sạn nằm giữa sa mạc mênh mông, rất ít người biết đến, lại được trang trí thật trang nhã và thanh lịch!  Họ còn serve “breakfast in bed” cho mình, “room service” phục vụ đầy đủ, chu đáo còn hơn cả khách sạn 5 sao.  Khi về nhà, N đã có cảm hứng làm bài thơ này.  Phải chi có ai đó, hihi... để mình rủ đi chơi nhỉ? hahaha.. – nn.

 

                  










.....

 

 

 

 

Mình dẫn nhau đi
Xa lánh thế gian này
Em biết chỗ
Mình dẫn nhau đi nhé

Giữa sa mạc mênh mông, lòng bỗng nhẹ
Thấy nhẹ nhàng, hồn bay bỗng, chơi vơi
Chỉ hai ta, xa....xa cách hẳn anh ơi!
Xa thế giới loài người, trầm lắng
Không gian riêng, quanh ta quạnh vắng
Mình yêu nhau không cần biết ngày mai
Thời gian trôi chầm chậm, thật khoan thai
Suối nước nóng, ta trầm mình thư thái

Anh đi cùng em nha
Hưởng thời gian nhàn nhã
Không khí thật trong lành
Mình tự tại, thong dong
Dễ dàng mà, có gì phải mỏi mong
Ta rong chơi

Quên hết chuyện đời thường

Hoàng hôn tím lả lơi, mặt trời lấp lánh
Bầu trời đêm, nghìn vì sao óng ánh
Hai chúng ta…
loài người mình xa lánh
Đêm ngắm trăng,
cùng cười với chị hằng

Buông bỏ hết
Phủi tay buông bỏ hết
Bao muộn phiền ta vất lại đằng sau
Lưng chừng đồi, mặt trời đỏ au au
Trên trời cao, mây trời xanh, xanh ngát
Sa mạc mà, cát trãi dài bát ngát
Hai đứa mình cùng hát khúc hoan ca

Thế giới này như chỉ có hai ta
Tâm bình an, quên thị phi, tất cả...

Em thấy vui, hạnh phúc quá anh à
Mình đi nhé, một tuần quên phiền não

Hay hai ta bay đến vùng hải đảo?
Biển dật dờ, cát trắng mịn biết bao
Chung quanh ta, đủ loài hoa dị thảo
Hoa hồng này, lan quý, dạ lý hương
Hoa nhài thơm mùi ngào ngạt vấn vương
Hàng thùy dương lả lơi bay trong gió
Anh, anh à thiên đường là thật đó

Một tuần thôi, tuần trăng mật thiên đường!

Như Nguyệt


';

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang