Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Thơ Tô Đình Đài



 



            BÓ HOA Y-ĐẠO
   (Kính tăng các Bạn Y1, 1961-1967)

Qủa đất tròn,  biển mặn bọc quanh,
Trồi lên Lục-địa, sản sinh muôn loài .
Áo dài chữ “S” lóng lánh hoa mai,
Trường-sơn, Biển cả vui đùa vổ tay !

Sông Hương, núi Ngự tỉnh giấc ngủ say,
Ôm HOA Y-ĐẠO ngất ngây mơ màng.
Ui-chà ! viên ngọc quí trời ban...
Làm ta mê-mẩn, hát toàn lời ru !

Sông Hồng, sông Đáy, miền Bắc mây mù,
Cữu long xanh biếc, võng dù về đây.
Nha-trang, Phan-thiết, cát trắng trời mây,
Quãng-nam  hoa bướm, dang tay đón chào.

Quãng-tri, non xanh, nước biếc xôn xao,
Phá Tam giang sùng sục, tuôn trào về Nam.
Thành nội , gái Huế e-lệ liếc dòm,
Cháu con Hoàng-tộc, họp đoàn tình ca !

Ôi, bó hoa Y-Đạo, ngọc ngà..
Huệ, Lan, Mai, Cúc.. bốn mùa đẹp xinh.
Sông  Hương-giang ôm ấp nhân tình,
Đời hoa dù ngắn, hương lòng bay xa.

Cám ơn đất Mẹ, trời Cha.
Còn non, còn nước, tình hoa ngân dài.

 

 

  

aotrangso1

       TÌNH ÁO TRẮNG

Áo em trắng, tình anh say đắm
Môi em hồng, dâng trọn tình anh.
Anh say rồi, đôi mắt long lanh,
Và dáng điệu thiên thần muôn thuở.

Em đã khóc, một lần dang dở,
Chuyện lứa đôi như nước qua cầu.
Nhìn lại em, đôi mắt hoằn sâu,
Như trái chin, gần môi con trẻ.

Thôi em ơi, đã choàng lên áo trắng, 
Em đâu còn, hình bóng ngày xưa.
Nhớ làm chi, câu chuyện đầu mùa,
Đông đã hết, mùa xuân hé dạng.

Cầm tay em, hồn anh nóng bỏng,
Chút hương thừa, đẹp tợ ngày xanh.
Cười lên em, áo trắng Thiên thần,
Bao cực khổ, bọn mình chấp nhận.

Chiều nay, hàng anh-đào thớ thẩn
Rải xác  hoa, trêu ghẹo chúng mình
Em nhoẻn cười, khóe mắt long lanh,
Đẹp duyên lắm, chúng mình áo trắng.

 

 

            DÁNG MẸ
  (Tưởng nhớ ngôi trường Y Khoa Huế)

Suối tình thương, tạo thành dáng Mẹ,
Mối nhân tình với Bạn xa xôi .
Bao lần trầu cau dạm hỏi, đón mời,
Cuộc tình trong trắng, tuyệt vời nghĩa nhân .

Ôi thuở ấy, Mẹ đẹp vô ngần,
Vầng trăng chếch bóng, thì thầm ngợi khen.
Nụ cười hoa nở, tựa trăng rằm,
Sông Hương gợn sóng, Ngư-bình thông reo .

Bềnh bồng tóc Mẹ như áng mây trôi,
Trải dài xa vắng, núi đồi Huế thương.
Tiếng hò sông Hương xao xuyến lạ thường,
Đông-ba, Vĩ-dạ vấn vương Trường tiền,

Áo dài Mẹ như suối Thần tiên,
Thướt tha, lả-lướt, dịu hiền ôm con.
Hồn linh trong gió, tơ điệu véo von,
Phú-cam, Linh-mụ, ru hồn Thiên thai !

Con lớn lên, hơi thở Mẹ ngọc ngà,
Chợ đời ngang trái, bôn ba xứ người.
Mỗi lần nhớ Mẹ, nước mắt tuôn rơi,
Tuổi già sức yếu, làn hơi mõi mòn !

Mẹ ơi, còn trời, còn nước, còn non..
Trông ngày tươi sáng, mẹ con sum vầy

 

 

                      THẦY SỐNG MÃI
Tưởng niệm. Quý Thầy TÂY-ĐỨC đã bị chôn
sống Tết Mậu thân 1968.Vợ chồng GS KRAINICK,
GS DISCHER,  BS ALTERCOSTER

Qúy Thầy ơi,
Những tấm lòng Nhân Nghĩa..
Rời bỏ khung trời,tuyết trắng đẹp xinh
Cảnh giàu sang phú quí quê mình,
Đến Quê con, chiến tranh, nghèo khổ,
Hy sinh tất cả, chỉ vì tình thương.

Người đời độc ác, dã man!
Giết hại Quý Thầy,
Biến thành những pho Tượng..
TƯỢNG ĐÁ vẫn bao phủ rêu xanh !
Hàng đêm nhỏ lệ, xót thương tình đời..
Nghẹn ngào, Đông về xứ Huế mưa rơi
Thu buồn heo hắt, xát xơ Hè về !

Nhưng hởi ơi, ích kỷ tình đời !
Hết tình, cạn nghĩa... lòng người trắng vôi
ĐẬP PHÁ TượngThầy, sẽ gánh chịu nổi trôi...*
Hận thù chồng chất, trò đời véo von.
“Trăm năm Bia Đá thì mòn,
Nghìn năm Bia Miệng, vẫn còn trơ trơ”

Hồn Thiêng của Quý Thầy,
Như mây gió, gấm lụa, nhung tơ
Nở hoa, kết nụ, bốn bờ Đại-dương..
Qúy Thầy ơi, nỗi nhớ, niềm thương !
Trời CALI tươi sáng, ngát hương nghĩa tình..
Hòa Lan, Thuy Điển, Pháp, Đức tuyết trắng đẹp xinh..
Sydney, châu Úc, nắng ấm long lanh mây trời !

Qua 50 năm, bến lở, bến bồi ,
Hoa Xưa dù héo... hương đời vẫn thơm !
Nén Hương Lòng xin TẠ CÔNG ƠN..
Quý Thầy là nốt nhạc trong lòng chúng con,
Sông ơi, nước chảy Đá mòn,
Tình thương không bao giờ mất!
Công THẦY, tình BẠN sắt-son đời đời…

* Tượng QUÝ THẦY, sau 30-4-1975 bi đập phá.

 

 

                      BÀI CA ÁO TRẮNG

Màu TRẮNG ước mơ,
Huế thương, cho chúng tôi sự thật.
Nước sông Hương diệu dàng,trong đáy mắt,
Thông núi Ngự, réo rắc nhạc vui !
Cầu Trường-tiền lả lướt, màu TRẮNG mây trời,
Đàn con rời Mẹ,về khắp nơi, Bốn Vùng..

Thương thân Mẹ trong cơn hổn loạn.
Bị lửa thù nhen nhúm khắp nơi.
Hoa TRẮNG hụp lặn, nỗi trôi,
Theo dòng đời trong bão-tố,
Hoa tình thương nở rộ,
Xoa dịu đau khổ khắp núi sông !

Ôi, ác mộng hãi hùng,
Xô tình người vào biển lửa.
Màu TRẮNG buồn, mây trời lệ ứa !
Theo sóng Đại dương,màu TRẮNG bay xa,
Yêu nụ cười, và áo TRẮNG thiết tha !
Lời thề Y, không biên giới,
Tình thương nhớ Quê-hương vời vợi..
Hòa trong hơi thở khắp Năm Châu,
Ôi màu áo TRẮNG nhiệm màu!
Đóa Hoa Nhân loại !

Trời Cali, hôm nay sáng chói,
Màu TRẮNG xứ Huế thân thương.
Khắp bốn Đại-dương về đây họp mặt,
Tình bạn bè trong ánh mắt,
Tình người trong tiếng nói nụ cười
Ôi màu áo trắng tuyệt vời..,
Ngân nga tồn tại mãi..

Trở lại Đầu Trang