|
Cành hồng nho nhỏ
Em chỉ là cành hồng nho nhỏ
Nép bên đường trên phố cũ anh qua
Bốn mùa xa em như kẻ không nhà
Âm thầm vẽ hình anh trong trí nhớ
Lẻn qua phòng mỗi khi trăng sáng tỏ
Ngắm dáng anh trầm lặng nghĩ mông lung
Em mơ ước ngày sau bước tương phùng
Niềm hy vọng dẫu là trong mộng ảo
Giọt mưa xa tiếng buồn thêm áo não
Lập đông chưa anh? gió lạnh giao mùa!
Thương phận mình chẳng khác cánh rừng thưa
Cành xơ xác chờ xuân về thay lá
Hôn đôi mắt anh, em thần thoại hoá
Một chiều buồn, bên khung cửa bâng khuâng
Mơ thấy em đơn lẻ một nụ hồng
Lẻn theo bước hương hoa nồng man mác !
ThuGiang Vũ |


|
Mẹ ơi !.......
Đếm lá thu con lại ngồi nhớ Mẹ
Sinh nhật về, thiếu vắng Mẹ chẳng vui
Nụ cười tươi ngày con trẻ ra đời
Quên cả nỗi đớn đau vừa dầy xé
Dòng sữa nào nuôi con từ tấm bé
Bàn tay gầy Mẹ ấp ủ yêu thương
Chăm sóc con vượt qua những năm trường
Vực đỡ luôn bao lần con gục ngã
Mẹ ơi Mẹ! Dòng đời trôi nhanh quá
Xa Mẹ rồi con tiếc tháng ngày qua
Lúc vắng Mẹ…như đứa trẻ không nhà
Rồi bóng Mẹ…giờ xa xăm khuất núi !
Nén nhang thơm thoảng trôi niềm buồn tủi
Con gục đầu giọt nước mắt rơi nhanh
Ngọn nến khuya đang mờ tỏ ngọn ngành
Lòng Mẹ mãi bao dung như biển cả
Đêm vào thu gió trở mình hối hả
“ Trời lạnh rồi mặc giữ ấm nghe con”!
Từng sợi len dệt đan chiếc áo hồng
Tình mẫu tử Mẹ ơi còn lại mãi !
ThuGiang vũ |