|
Đông Về Đan Áo
Gió đông về lạnh lùa mái tóc
Nghĩ đến người se sắt lòng đau
Rừng thưa lá rụng khơi sầu
Long lanh hạt tuyết không màu buốt tay
Từng sợi buồn em đan chiếc áo
Gửi đến người ghép hết sợi thương
Luồn từng sợi nhớ vấn vương
Lẻ loi giữ lại , đêm trường quạnh hiu
Tay đan tay chung lời thề hứa
Trên lối về ngõ tối mông lung
Sơn khê cách trở mit mùng
Chiếc cầu Ô thước tưởng gần vẫn xa .
ThuGiang Vũ |


|
Khắc khoải !.........
Tiếng cuốc kêu gợi niềm đau viễn xứ
Có một người thao thức đếm canh thâu
Gió vi vu lời ru khúc thương sầu
Từng nỗi nhớ loang dần trong bóng tối
Bến sông quê con đò ngang ngóng đợi
Người ra đi thu hẹn chẳng quay về
Đông đến rồi buồn giăng bóng lê thê
Bông tuyết trắng len len sầu hơi thở
Nhặt chiếc lá gói tròn câu nhung nhớ
Tiếng đàn ngân cung bậc khúc âm xưa
Quê hương ơi thương biết mấy cho vừa
Đồi thông reo nhớ mưa rào quê mẹ !
Giòng Hương giang trải đời bao hế hệ
Rẽ khúc quanh rồi xuôi chảy về nguồn
Chẳng hẹn hò mạch nước vẫn trào tuôn
Chờ trăng sáng long lanh ngời ánh bạc .
ThuGiang Vũ |