|
Muộn màng
Ta gặp nhau muộn màng trên góc phố
Một ngõ đời đôi kẻ ước mơ chung
Đường song song liệu có được trùng phùng
Hay lắt lẻo ở hai đầu nỗi nhớ ?
Cầu tre bước gần nhau nghe nhịp thở
Nắng quê mình muôn thuở vẫn còn thương
Ruộng lúa xanh thăm thẳm toả mùi hương
Quê mẹ đó cánh cò bay thẳng tắp
Đò trên sông sóng dập dồn xa khuất
Bờ bến nào không nhiều nỗi đục trong
Nỗi buồn riêng đành khép kín bên lòng
Khơi dĩ vãng, tiếng ve sầu rền rỉ
Đường em đi sóng rì rào thầm thỉ
Bổn phận đày bàn tay nhỏ đa mang
Bốn mùa sang thương ánh mắt bàng hoàng
Mùi hương cũ lặng lờ tan theo gió
Tóc mây bạc chiếc trâm cài bỡ ngỡ
Đuôi mắt hằn đầy những vết chân chim
Tuổi thơ ngây em dõi mắt đi tìm
Còn đâu nữa...cả một trời thương tiếc!
ThuGiang Vũ
|




|
Day Dứt
Nợ còn vương vấn gót chân
Bao năm lay lất buồn trên xứ người
Bâng khuâng tuyết lạnh lùng rơi
Đông qua hè đến gọi vời hương xưa
Đời em như cánh rừng thưa
Gió lùa se lạnh cành chưa trổ màu
Lá khô đọng những giọt sầu
Chờ cơn mưa tạnh úa mau lụn tàn
Thương con nhện lắm hoang mang
Giăng chi chằng chịt muộn màng giây tơ
Sao không giăng lối đi xưa
Lúc xuân mới chớm tình vừa nở hoa
Lệ dâng mi mắt chan hoà
Hè sang phượng tím, nhạt nhoà lời thơ
Ảo mờ con chữ thẫn thờ
Gặp nhau chi nữa ru hờ thu sang !
ThuGiang Vũ |