Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Hướng về Quê Mẹ, Bến mơ, Sợi buồn
Thơ của ThuGiang Vũ.


 

 



Hướng về quê Mẹ

Con sóng vỗ trên giòng sông tĩnh lặng
dồn dập hoài xa xót bởi vì đâu
Trời đang trong nghe gió chuyển mưa mau
Nặng mi nhỏ chứa chan dòng lệ thảm

Đường ta đi vẫn còn xa thăm thẳm
Cát trắng bờ em tô đậm tên ai
Con nắng chiều chưa in đủ hình hài
Vô tình xoá chiếc bóng dài trên biển

Chia tay chưa, nỡ khóc sầu đưa tiễn
Núi đá gập ghềnh rong phủ xanh rêu
hờn trách gì nhau cay đắng thêm nhiều
duyên chẳng hẹn buộc chi lời thề hứa

Thuyền xuôi nguợc chở đầy sầu chan chứa
Nặng khoan rồi buông nhẹ mái chèo trôi
đời lữ thứ vấn vương một phương trời
Thương quê Mẹ cùng hướng về một cõi !


Thugiang Vũ

 

 

Bến mơ

Một sáng buồn ,
xa quê gom nhung nhớ
Cánh nhạn chờ
nho nhỏ lá thư xanh
Trời hè trong như gợi giấc mơ lành
Kỷ niệm xưa dập dồn trong ký ức

Giòng sông nhỏ
nước về nguồn thao thức
Gió đẩy đưa cành trúc nhẹ la đà
Mái hiên nhà từng
cọng rơm buông xoã
Ruộng khô màu cành mạ mới đơm bông

thiên nhiên ơi
đẹp mãi khúc tương phùng
Xa dậm ngàn vẫn mong ngày gặp gỡ
Hạnh phúc trong tay vẫn tưởng là mơ
Giữ mãi nhé đừng bao giờ thất lạc

Thu có sang xin người đừng ngơ ngác
Cúc tím vàng cạnh dòng thác trong veo
Nước suối reo róc rách dưới chân đèo
Rong rêu mát bước chân mòn chung bước

Vững mái chèo ta cùng xuôi bến nước
Nối nhịp cầu anh đi trước em sau
Thanh bình đến..
ơi ..
thương quá … chờ nhau
Trên đất Mẹ
nước sông hồng đôi bóng.

Thugiang Vũ

hoahong

 



Sợi buồn

"Hè về con nắng đẹp màu
Thêu trên tà áo em trau sợi vàng
mặc đi em đừng hoang mang
để anh cài đóa cúc vàng dễ thương"

thế mà mùa vẫn còn vương
anh đi đâu để sợi buồn cho em
nhớ người chờ áng sao đêm
giật mình mới biết chân chim giã từ

đong đưa sợi nhớ sang thu
đông về thêm mối tơ sầu dở dang
đàn ai trầm bổng trên ngàn
nên cung thương lỡ hoang mang phím chờ

Hết rồi ru mộng tan mơ
đêm đêm múc ánh sao mờ đợi anh
sương xuống lạnh lá mong manh
canh tàn trống đã điểm canh ….lỡ làng .


ThuGiang Vũ

 

 

Trở lại Đầu Trang

Trở về Trang Thơ