|
Tiếng mưa thu
Trời se lạnh hắt hiu rừng thưa lá
Từng giọt buồn rơi nhẹ tiếng mưa thu
Sơn khê xa mờ khói toả sương mù
Chìm tiếng thở đêm dài nghe đơn lẻ
Phượng vừa qua tiết thu về lặng lẽ
Chú dế mèn cũng cất tiếng nỉ non
Vọng xa đưa như khúc nhạc ru buồn
Bước chân người dường còn vang đây đấy
Lời thơ ai làm xuyến xao trang giấy
Bút mực còn tim tím cả trời mây
Biết người xưa còn thương nhớ vơi đầy
Bao tiếc nuối cả một trời dĩ vãng
Vọng hương xưa gợi nỗi sầu lãng đãng
Đếm năm canh Quỳnh nở vội tàn mau
Chua chát thay , ơi một cánh hoa nhàu
Trên lối cũ gót chân anh vừa bước
Đón đưa nhau của những mùa thu trước
Thu lại về hụt hẫng ngại gió sương
Đường bao xa mà lòng cứ vấn vương
Tình còn đấy tầm tay xa vời vợi !
Thugiangvũ
|


|
Lỡ rồi
Chiều thu nhặt chiếc lá bay
Hỏi người năm ấy còn say ân tình
Trách chi con nước lênh đênh
Đò ngang đã bước chông chênh lỡ rồi
Đục trong chảy một dòng trôi
Áo xưa giữ lại buồn rơi thu tàn
Lịm cho em trước thềm hoang
Sầu len hoa cỏ gió ngàn xót xa
Đường viền vải lụa kiêu sa
Chỉ thêu tim tím chẳng là niềm vui
Giăng giăng mây xám chân trời
Một cơn bão nhẹ chơi vơi cuộc tình
Đêm dài mong ánh bình minh
Chuyện mình năm ấy như hình bóng qua
Kỷ niệm xưa giữ làm quà
Vàng thay đổi bạc hương hoa cuối đời .
Mưa thu nhè nhẹ đầy vơi
Gió khuya trăn trở ru hời lòng đau
Ước mơ một phút nhiệm mầu
Nhắm đôi mi lại kiếp sau tương phùng !
ThuGiang Vũ |