Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Giòng Sông Nhớ -- Chơi Vơi
Thơ ThuGiang Vũ.


 

 

Giòng sông nhớ

Gío vi vu khóc vầng trăng vỡ
Vẫn dập dồn sóng nhớ đong đưa
Thuyền vừa cặp bến mây mưa
Tình thu chiếc lá sầu mơ úa màu

Kìa ai đang cúi đầu ngơ ngác !
Lạnh những chiều căn gác đìu hiu
Xa quê chạnh nhớ cánh diều
Thương giòng sông mẹ mỗi chiều nước lên !

Quốc kêu sương giọng rền man mác
Năm canh buồn thao thức đếm sao
Gió lùa vọng tiếng lao xao
Mưa rơi tí tách giọt vào hư không

Chốn xa xăm hoài trông khóe mắt
Khung cửa mờ che khuất sơn khê
Thu đi chẳng hẹn lại về
Thủy chung sao để lời thề đánh rơi?

Nhìn chiếc bóng sầu khơi lối nhỏ
Lá me bay trải chỗ ta ngồi
Chợt nghe trống vắng bồi hồi
Tình xưa năm cũ xa rồi còn đâu !

Thugiangvũ.

 


 

Chơi vơi

Chiều buồn nghe gió lao xao
người đâu chẳng thấy nao nao tấc lòng
hương xưa còn đó hay không ?
nắng hè đã tắt bên sông mất rồi

mở trang thư cũ bồi hồi
nhìn màu mực tím chơi vơi nỗi sầu
dòng thơ còn đọng mưa ngâu
nên con chữ nhạt nát nhàu…nhớ ai

bờ xa bến nước in dài
bóng người ngày đó …. u hoài xót xa
chiếc cầu duyên thắm chưa qua
nửa còn cách trở nửa xa cuộc tình

thuyền trên sóng nước lênh đênh
một giòng sông nhỏ ngăn chia đôi bờ
cho em trở lại bến mơ
để em viết nốt dòng thơ lỡ làng

đổi dời một chuyến sang ngang
mà em là chiếc thuyền nan giữa giòng
đục trong cùng một đáy sông
chờ nhau chi nữa ….mênh mông dõi sầu !

Thugiangvũ.

Trở lại Đầu Trang

Trở về Trang Thơ