Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Lạc Lối - Vườn Xưa - Vắng Ai - Chơi Vơi
Thơ của ThuGiang Vũ.


 

 

Lạc lối

Sáng tinh mơ mây mù giăng khắp lối
Bước chân em tìm một ngõ đi về
Biết đường nào để giữ vẹn “tình quê”
Cho trọn kiếp một người không may mắn..

Xa muôn trùng anh nào đâu biết hẳn
Lạc lối đi từ lúc bỏ quê mình
Xa hướng đời đánh mất cả niềm tin
Chim đơn độc ngỡ ngàng nơi đất khổ .

Ðời vạn nẻo biết tìm đâu bến đỗ
Như chim non vẫn ríu rít chờ mồi
Mỏi rã rời đôi cánh giữa trùng khơi
Mờ khuất cả tháng ngày không chút nắng .

Tiếng quốc vọng về giữa đêm trường vắng
Tiếc thương nhau nước mắt nặng câu thề
Ðau xót tủi hờn, thương nhớ mãi “hương quê !”
Trong tiềm thức khắc ghi hình bóng cũ

 

Vườn xưa vắng ai

Gió đưa nhẹ hạt bụi làm cay mắt
Trĩu mi sầu u uẩn xót tâm tư
Bài thơ rơi đẹp cả những ngôn từ
Như trái ngọt thơm nồng vừa chín tới

Đông chưa sang gió giao mùa đưa lối
Heo may về se lạnh buốt đôi vai
Nắng chẳng lên mây tím rót u hoài
Từng hạt nhỏ len buồn theo tiếng thở

Vườn xưa nay riêng mình em bỡ ngỡ
Người nơi đâu chỉ tiếng dế gọi sầu
Chiều xuống chậm nhịp guốc gõ thật mau
Nghe xa vắng vọng vỉa hè đơn lẻ !

Thugiangvu

 

Vắng ai

Vắng anh mây tím giăng ngang
Chân trời mờ ảo nắng tàn sương rơi
Xa nghe tiếng quốc gọi mời
Nửa như u uẩn nửa vời hương xưa

Heo may se lạnh song thưa
Liễu buồn rũ bóng đong đưa lá buồn
Sông sâu nước chảy về nguồn
Sầu len tiếng thở mưa tuôn giọt sầu !

 

Chơi vơi

Chiều buồn gió lại lao xao
người xa chẳng thấy để trao tấc lòng
hương xưa còn đó hay không?
nắng hè đã tắt bên sông mất rồi!

mở trang thư cũ bồi hồi
tìm màu mực tím một thời... nay đâu?
dòng thơ sầu đọng mưa ngâu
nhạt nhòa con chữ gục đầu…nhớ ai!

ngẩn ngơ bến nước in dài
bóng người xưa mãi u hoài dáng hoa
chiếc cầu duyên nối chưa qua
ngàn năm thương nhớ tình xa bóng hình

thuyền đời giạt sóng lênh đênh
biển dâu câu hát buồn tênh đôi bờ
bao giờ trở lại bến mơ
để em viết nốt vần thơ lỡ làng!

đổi dời một chuyến sang ngang
mà em là chiếc thuyền nan giữa giòng
ngậm ngùi phận kiếp long đong
chờ nhau chi nữa cho hồn nỗi đau!

Thugiangvũ

Trở lại Đầu Trang

Trở về Trang Thơ