|
Chờ
Đã từ lâu anh quên về giòng sông nhỏ
Sóng thì thầm vang tựa những điệu ru
Lời thơ xưa vẫn ấp ủ ngôn từ
Mực xanh thẫm tô tình mình đẹp mãi
Thu sang chưa gió giao mùa e ngại
Lạnh đôi tay mà buốt cả cõi lòng
Chiều rơi nhẹ tiếng nhạc nào bâng khuâng
Cung thương vọng phím chùng câu hờn tủi
Hoàng hôn xuống mù sương giăng đồi núi
Chập chùng buồn thương nhớ ẩn quanh đây
Lá lao xao úa mục đã rơi đầy
Chờ xuân đến cành khô chồi nụ thắm
Thugiangvũ
|


|
Trời viễn xứ
Mây trời dìu dịu sắc thiên thanh
Biển sóng vô ưu mãi vỗ ghành
Thao thức nghe niềm đau viễn xứ
Nhịp buồn mê khúc gió cầm canh
Thugiangvũ
Lá xa cành
Lá rơi rừng lạnh biết buồn
Khi mùa thu tới suối nguồn về đâu
dừng chân đi anh, tóc điểm màu
Mắt hằn nhung nhớ biển sầu gọi tên
Thugiangvũ. |