|
Thơ rơi
Lời ru thấm giọt mưa buồn
Đường qua cõi mộng...khởi nguồn từ đâu
Một mình lối nhỏ thêm sâu
Hàng me hun hút nghiêng sầu mắt ai
Thoảng nghe trăm tiếng thở dài
Gió xô chiếc lá u hoài bay xa
Âm thầm dõi bóng mưa qua
Người vui góc phố mình ta dốc mòn
Ngập ngừng gót mỏi đường trơn
Vẳng đâu đây tiếng côn trùng thở than
Dừng chân quán vắng bên đàng
Ly cà phê có người đang nhớ người
Ngậm từng giọt đắng trên môi
Ngoài hiên nhạc gió cất lời buồn tênh
Thugiangvũ |


|
Nối Bài Thơ
Viết tiếp đi em, bài thơ còn dang dở
Mực cạn rồi pha nước mắt được không
Bút gãy rơi cào xé vết thương lòng
Trang giấy trắng ngỡ ngàng bay theo gió
Đường thênh thang sao chẳng chung lối ngõ
Màn đêm buồn con dế nhỏ thở than
Sương rơi lạnh thương cho cánh hoa tàn
Cành khô héo chờ mưa về thay lá
Chiếc khăn tay gạt dòng sầu lả tả
Thôi hết rồi chén cay đắng ly bôi
Nhấp đi em tình đã mất thật rồi
Đừng với nữa đôi tay gầy guộc mỏi
Hò ơ….
“tưởng giếng sâu em nối sợi dây dài
Hay đâu giếng cạn…em nối hoài sợi giây” Thugiangvũ
|