Thơ cha viết con vẫn còn nhớ rõ
Lời dặn dò vẫn muôn thuở còn ghi
buổi tiễn con mẹ nức nở thầm thì
Nghe xa xót nặng lòng ơn nuôi dưỡng
Ngày báo hiếu con vẫn luôn mơ tưởng
Rồi hôm nào về, quỳ lạy mẹ cha
Hầu sớm tối phụng dưỡng, lúc về già
Mong tuổi thọ sống vui vầy con cháu
Nào ngờ đâu trời xanh chẳng hiểu thấu
chim lạc bầy theo cánh gió chơi vơi
Đời lữ thứ xa xăm cả phương trời
Bàng hoàng mãi mẹ cha giờ đà mất
Trước bàn thờ mùi nhang trầm ngây ngất
con gục đầu thuơng nhớ vầng trán cha,
Vết suy tư chìm trong cặp kính trắng ngà
Đôi mắt nheo hằn sâu đầy lo lắng
Bàn tay mẹ chai với đầy vết nám
Làn da nâu xạm bạc nặng gánh gồng
Lưng mẹ còng vẫn chăm sóc ngoài, trong
Manh áo rách mẹ vá tình mẫu tử
Nước mắt con rơi, cuộc đời xa xứ
Nén đau buồn chắp tay nguyện trời xanh
Con xin hứa sẽ luôn nhớ ngọn ngành
Cho xứng đáng người Việt Nam muôn thuở.
Thugiangvũ
|