|
Phượng nhớ
Bài thơ cũ ru tình buồn muôn thuở
Cánh phượng hồng ép vở vẫn còn thương
Cành hoa nhạt nhưng sắc vẫn còn hường
Hè vừa đến vấn vương theo cơn gió
Ve sầu ơi nhắc chi chuyện xưa đó
tuổi học trò đôi mắt nhỏ nai tơ
Vạt áo trắng theo gió bay hững hờ
Lòng đà tỏ thẹn thuồng chờ câu nói
Cũng tại anh cứ e dè chẳng hỏi
Chung đường về trên lối đẹp mây xanh
tiếng guốc gõ ta cùng nhịp bước nhanh
Lòng bỗng muốn con đường dài hơn nữa
Và cứ thế dòng đời trôi lần lữa
Lên xe hoa mắt nặng triũ mi sầu
Ngoảnh mặt lại tim buốt lạnh dạ đau
Người chẳng vẫy để một lần đưa tiễn.
Con ngõ cũ vẫn còn bao kỷ niệm
Gốc me già lặng lẽ đứng trơ vơ
Sân trường xưa còn ai đón ai chờ
Ký ức gợi buồn bao mùa mưa nắng!
Thugiangvũ
|




|
Tàn đêm
Bàn tay nhỏ em nâng niu hạnh phúc
Anh nỡ nào lại vứt bỏ nó đi
Tim còn đầy dòng máu đỏ khắc ghi
Kỷ niệm cũ
đã thâm sâu vào khối óc
Chẳng duyên tơ nên
đôi mình chưa nợ
Đường song song còn hòng chi gặp gỡ
Nhện mỏi rồi phải hoá kiếp đi thôi
Giăng giăng hoài, những sợi mỏng rối bời
Đêm thanh vắng
tiếng sóng dồn bão táp
Nước biết đau, chảy về nguồn như thác
Dã tràng buồn se cát mệt biển đông
Đừng mong nữa kiếp sau sẽ trùng phùng
Ôm mộng hão cho cuộc đời cay đắng
Gió đang gào
màn đêm đen lẳng lặng
Biển tím màu mặn chát nứt đôi môi !
Dấu chân chim đọng những vết nát rời
Sóng sẽ lấp bọt trôi vào dĩ vãng !
Thugiangvũ
|