|
Tạ từ
Anh đến bên em
chiều thu lá rụng
giọt nắng vàng cũng sắp sửa tàn phai
Trong hai ta tuy chẳng rõ hình hài
Chẳng cần biết vì đời đều dang dở
đan tay nhau nối nhịp cầu bỡ ngỡ
bốn mùa qua
thu đi đông lại xuân về
Tình cứ thế lạc vào tận bến mê
Và thiếp ngủ như
chú gấu mùa đông lạnh
Trời yên lành mây xanh
trên vạn nẻo
Bỗng ngõ về cơn bão nổi thành giông
Gió như trút biết bao nhiêu cành gẫy
Đôi chim lìa đàn rời tổ ấm chia xa
Nước mắt rơi hay những giọt mưa nhoà
Mờ con chữ cánh thư hồng tím nhạt
Tạ từ thôi heo may về man mác
Đốt dư hương suởi ấm đợi đông sang!
Thugiangvũ
|



|
Giọt Lệ Mềm
Mặt nước trong sóng lòng dâng lặng lẽ
dồn dập hoài bởi nỗi nhớ đong đưa
Trời cuối thu se sắt tiết giao mùa
Nhìn chiếc lá rừng thưa buồn da diết
Bỗng gió ru êm giữa rừng thu chết
Xoa nỗi buồn tan giọt lệ đóng băng
Thành mạch nước
trong xanh lưu loát chảy
Về ngọn nguồn dịu mát dưới ánh trăng
Thao thức đêm đêm thầm thỉ với chị hằng
tựa khung cửa mơ bờ vai mềm ấm
Qua hơi thở ân tình đang thấm đậm
hỏi ai còn cất giữ nụ hôn xưa
Heo may se hơi lạnh tưởng giao mùa
Em sợ lắm tuyết trắng lùa buốt giá
Chợt nhớ bàn tay
vừa nâng đôi gò má
Thấm dòng sầu cho đôi mắt em mơ
Xin hãy dìu em vào giấc ngủ đầy thơ
Mộng đẹp mãi giữa cuộc đời giông bão
Thugiangvũ
|