|
Người Xưa Đâu .....
Lất phất mưa bay giọt buồn thê thảm
Xứ lạ quê người ảm đạm mù khơi
Chân buốt lạnh con ngõ vắng xa vời
Đời lữ thứ xa quê giăng sầu tủi
Tiếng chuông nào vừa vang vang đầu núi
Ngân dài lên nhớ Thiên Mụ thân thương
Tà áo bay phất phới dưới mái trường
Cái đuôi theo sau tiếng cười khúc khích
Sông Hương ngẩn ngơ niềm vui thoả thích
rủ nhau cùng trốn học ngắm mây trời
Ánh mắt nhìn lòng mộng mị chơi vơi
Anh trao vội lá thư tình nho nhỏ
Bài thơ đó em ép vào tập vở
Vô lớp học, bài chẳng hiểu chi mô
Dạ thơ thẩn nhịp tim đập thẫn thờ
Con chữ thẹn thảo vần mơ e ấp.....
Dòng nuớc trong thủy triều dâng cao thấp
Đáy nông sâu nào ai biết tương lai
Ngỡ đời tươi đẹp như nhánh hoa mai
Lồng ngực nóng rộn hồn em bỏ ngỏ
Chim nhạn lạc em chờ người bên nớ
Lệ rưng rưng hạt bụi xót mắt cay
chiều thu rơi gạt lệ ai có hay
Ngày đưa tiễn mưa bay bay góc phố!
Thugiangvũ
|



|
MẸ ơi ….
Con chờ mẹ gọi “muối dưa”
Kẻo ba ngày Tết cải chua còn “ngồng”
Giao mùa rồi …nhà trống không
Sao mẹ chẳng gọi …trời mông mênh buồn
Mẹ ơi nuớc chảy về nguồn
tuyết rơi trắng xoá ngập đuờng đi qua
Lạnh se sắt buốt đến da
Chiếc áo len chẳng thiết tha ấm người
Khúc nhạc nào đang chơi vơi
Xa quê nhớ Tết một thời yên vui
giọt nước mắt lặng bùi ngùi
Nhìn lên ảnh Mẹ một trời đau thương
Trầm nhang thơm khói tỏa hương
Còn đâu một thuở thiên đường tuổi thơ
Bao gian khó không xoá mờ
Niệm xưa đẹp mãi bên bờ tình yêu
Mái gia đình bếp lửa chiều
Bát cơm canh cá tiếng diều vang xa
Thoáng như tiếng gọi của cha
“Vào bếp phụ mẹ ….nhởn nha học bài “…….
Thugiangvũ |