Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Nhớ Mẹ - Mong Mẹ
Thơ ThuGiang Vũ.


 

 

Nhớ Mẹ

Kẽo kẹt võng đưa chợt buồn nhớ Mẹ
Bát cơm canh hẹ nấu với tép riêu
Dạ xa xót thương mãi những buổi chiều
Trời xa đất lạ
cánh diều tha phương

bầy chim khôn đủ cánh tìm muôn hướng
Bỏ lại Mẹ nắng xạm cháy da mồi
Đuôi mắt hằn
đầy vết nám sương phơi
Lưng còm cõi chờ con về trong nắng mới

Mùa gặt hái Mẹ cầu trời mong đợi
Hy vọng mòn hơi vời vợi gió mưa giông
Bão lên cao ngập nước tràn ruộng đồng
Màn đêm xuống thì thầm Mẹ nguyện khấn

Mẹ ơi , mỗi hạt cơm
là mồ hôi khó nhọc
Của Mẹ hiền tình mẫu tử đã nuôi con
Chẳng quản gian lao
nguy khốn trên đường
Nâng con dậy biết bao lần con gục ngã

Mùi khói hương thơm như thầm giục giã
Nước chẩy về nguồn ....
Giòng sông Mẹ bao la
Bàn tay người xương xẩu vẫn hiền hoà
Bên lòng Mẹ biết bao là hạnh phúc .


Thugiangvũ

 

 

 

 

               

Mong Mẹ

Hạ về Mẹ chẳng về sao
Trầm hương thoang thoảng bay vào hư không
Vườn hoa cúc bỗng gió lồng
Nhìn hoa dáng Mẹ vun trồng còn đây
Bàn tay Mẹ vẫn chai gầy
Ủ con đêm lạnh tháng ngày còn thơ
Nâng con dậy lúc bơ vơ
Dắt dìu tùng bước đường chờ tương lai
Canh khuya tiếng Mẹ thở dài
Vọng theo quốc gọi ru hoài nỗi đau


Thugiangvũ

               

Trở lại Đầu Trang

Trở về Trang Thơ