|
Viết cho anh (3)
Phố vẫn đông người sao hồn trống vắng
Dõi mắt tìm quanh chẳng thấy anh đâu
Em nương theo gió gửi nụ hôn đầu
Dài vô tận hoà theo hơi anh thở
Hãy nhắm mắt lắng nghe bài thơ nhỏ
Em thì thầm như khúc nhạc năm xưa
Bàn tay ấm xoa nhẹ nỗi đau vừa
Chớm len vào con tim còn nóng hổi
Chầm chậm bước chờ nhau mình chẳng vội
Để thời gian sửa soạn gói hành trang
Lá thư đậm nhưng trang giấy dở dang
Em tiếp nối cho tình thêm hương sắc
Chữ “yêu thương” nên ân cần đóng ngoặc
Mặc thời gian có xoay chuyển thế nào
Giông bão nổi lá vàng có lao xao
Sẽ không đổi thay lòng người lữ thứ
Kỷ niệm đầy trên đường đời xa xứ
Giọng ấm trầm vang mãi tận cõi trời
Nụ cười mỉm, đôi mắt sắc xa xôi
Vầng trán rộng đồi thông cao vi vút
Thugiangvũ
 |




|
Niềm mơ
Em mơ ước được là chiếc gậy
Dìu anh đi suốt quãng đường đời
Mặc giông bão gió gào mưa rơi
Kề vai bước cùng nhau tâm sự
vực anh dậy lúc anh tự lự
Bóng tối đang vậy kín quanh anh
Đón nắng mới chim hót an lành
Xoá tan đi tự ti mặc cảm
Trời xanh trong một màu lãng mạn
Mộng đắm say trên đám mây đan
Đưa anh vào lối nhỏ thiên đàng
Hạnh phúc mãi đường vào thần thoại
Ta cùng bay lên rừng hoang dại
Em công chúa ngự trị tim anh
Anh hoàng tử vĩnh cửu chân thành
Hoa lá reo vui trời thơ mở hội
Khi thức giấc cũng đùng buồn vội
Mắt anh nhìn bỡ ngỡ ngạc nhiên
Em thiên thần đúng thật ngoan hiền
Lúc quyến rũ em là quỷ dữ
Lòng em ngỏ mời anh vào ngự
Hòa hơi thở hãy ngủ ngoan nha
Nụ hôn đậm vết thương sẽ nhoà
Mình yêu mãi suốt đời anh nhé.
Thugiangvũ
|