|
Kiếp Tằm
Tóc mây buông xoã hững hờ
Kiếp tằm tơ vẫn chẳng rời khung dâu
Trách chi gió lạnh giang đầu
Đêm tàn còn đứng trên cầu chờ ai
Rừng thưa lạnh buốt đôi vai
Tìm vòng tay ấm ủ dài cơn mưa
Vẳng nghe tiếng nhạn gọi mùa
Tờ thư năm cũ cũng vừa rã tan
Sóng còn cuộn bước chân hoang
Tình như trái đắng lỡ làng ai hay
Cạn ly sao chẳng men say
Mà nghe vị đắng tràn đầy lên môi
Núi non ngàn dậm xa rồi
Bâng khuâng sương sớm chơi vơi nỗi lòng
chiều buông giọt nhớ mênh mông
Chuông xa vang vọng tình không trở về !
thugiang vũ |


|
Ngàn Năm Nước Đổ
Ngọn thác cao ngàn năm nước đổ
Về cội nguồn để được vui chung
Én lạc bày cũng muốn trùng phùng
Mà tầm với vời hoài chẳng tới
Vọng tiếng quốc vẳng xa vời vợi
Ngày chia tay như mới đâu đây
Ký ức em vẫn gói tình đầy
Của một thuở thiên đường vụng dại
Ngày xưa ấy tưởng bên nhau mãi
Thả cánh diều chiều xuống ven đê
Tiếng sáo quê ruộng lúa đề huề
Tung tăng hát thanh bình một thuở
Nay xuân về mai vàng gượng nở
Bước chân xa lở dở khóc cười
Khúc nhạc nào chùng xuống chơi vơi
Trầm buồn lắng canh thâu lặng lẽ !
ThuGiang vũ |