|
Thời Gian Ơi. Xin Quay Lại ....
Mộng vẫn tròn tình ơi đừng phai nhạt
Vắng người xưa khúc nhạc vọng cung sầu
Mây tím giăng từng giọt nhỏ mưa ngâu
Vạt áo mỏng che đầu đôi tay mỏi
Anh đi mô? em dòng đời trôi nổi
Bến Vân Lâu man mác gió lạnh về
Giao mùa rồi Ngự Bình buốt sơn khê
Bèo trôi dạt nhưng lời thề xanh mãi
Lá vàng bay nỗi sầu thương đọng lại
Đợi đông sang em đốt lửa hong tình
Trang thơ cũ màu mực vẫn trung trinh
Dõi trăng nước in bóng hình hai đứa
Sao đêm toả mờ sáng dần từ thuở
Tay trong tay hòa tiếng hát dân ca
Đồi sim mộng từng trái ngọt hương hoa
Miệng em cười...chân anh đầy bùn lấm
Bánh tráng mỏng chia nhau ăn từng tấm
Má em hồng, trán anh mướt mồ hôi
Bóng đa già mà hai đứa thường ngồi
Rễ bám đầy lá xòe to tàng nhớ
Anh đi xa những mùa thu bến nớ
Có phút nào anh nghĩ về quê hương
Có Trằn trọc thao thức suốt đêm trường
Để tình thương chẳng bao giờ tàn úa !
Thu giang vũ |



|
Một Mai ....
Một mai anh chẳng đọc thơ
Hồn thơ không có để mơ xuân về
Mùa thu lá rụng lê thê
Đông qua buốt giá bến mê ngủ vùi
Còn Đâu là những buồn vui
Cùng ai chia sẻ bùi ngùi thâu đêm
Hè sang phượng nở bên thềm
Sân trường rực đỏ nắng mềm bờ vai
Ve ngân từng tiếng ru dài
ấp e tập vở thương hoài tuổi thơ
Một mai anh chẳng mong chờ
Vần thơ trải mộng bơ vơ nát lòng
Gió chiều trống vắng mênh mông
từng con chữ tím lòng vòng tội chưa
Nhặt lá vàng ủ cơn mưa
Làm sao che được rừng thưa thu tàn
Như tờ lịch sẽ sang trang
Mỗi ngày em viết vài hàng trao anh
Nhắc anh nhớ cỏ vẫn xanh
Tiếng chim vang vọng bên mành sương rơi
Mộng về thật đẹp khung trời
giấc mơ ấm mãi cuộc đời tha phương
Thugiangvũ
|