|
Người Xưa Đâu.....
Cảnh cũ còn đây đầy bông hoa cỏ
Nhớ ngày nào cùng lối nhỏ dìu nhau
Tay đan tay hong giọt nắng muôn màu
tìm hơi ấm chờ trăng lên gối mộng
Thu lại về gió lạnh se lồng lộng
Tóc mây bay ướt đẫm giọt sương chiều
tiếng lá rơi xào xạc gió đìu hiu
Rừng thưa vắng buồn bóng người rẽ lối
Tạ từ nhé nhìn sao hôm vời vợi
Giọt lệ sa muối mặn xót trong lòng
Nhịp tim dập dồn đồi núi mênh mông
Thông vi vút....câu kinh buồn muôn thuở.
Thu giang vũ |

|
Thu Tàn
Người quay đi ta buồn cúi mặt
Thu đã tàn nhặt lá làm thơ
Vần tim tím đành gạt chữ chờ
chẳng ai đợi còn mơ chi nữa
Rừng thu vàng cành khô như rữa
Rụng xuống đời cũng úa mục thôi
Bàn tay nhỏ run rẩy gọi vời
Chiều nắng nhạt hoàng hôn thấp thoáng
Gió lạnh về bơ vơ cánh nhạn
Cất giọng buồn lạc bạn từ đây
chiều thu xưa vui phút xum vầy
giờ tan tác trời mây dang dở !
Thu giang vũ
|