|
Phân Vân
Trời trở gió canh khuya buồn day dứt
Heo may về se lạnh bóng song thưa
Ngọn đèn đêm lặng lẽ giữa giao mùa
Thao thức mãi ánh sao vừa le lói
Đò trên sông sóng đẩy xa nguồn cội
Đáy nông sâu ai biết đục hay trong
Bao cách trở em luôn giữ bên lòng
Ký ức đọng cả một trời thương nhớ
Mới ngày nào gặp nhau còn bỡ ngỡ
Những trang thư e ấp gối mộng mơ
Lời thơ tình trong trắng đọc thẫn thờ
Nhìn chiếc lá me bay mà ngơ ngẩn
Bao năm rồi dòng đời cứ quanh quẩn
Do dự hoài nên trở lại bến xưa !?
Nhưng đôi bờ bồi lở bởi cơn mưa
Đường song song đến bao giờ gặp gỡ
Giấc mộng chẳng thành đêm về trăn trở
Đuôi mắt hằn sâu nhiều vết chân chim
Bao thu qua đông đến vẫn đi tìm .......
Tiếc nuối mãi thèm bờ vai nồng ấm.
Thu giang vũ |



|
Hương xưa
Vầng trăng một nửa bên người
Bên ni bên nớ chỉ vời đau thương
Còn gì nữa mà vấn vương
Nghiêng soi mặt nước sóng buồn lăn tăn
Đôi tay nhỏ với tình gần
Chiều đông gió cuộn âm thầm trôi xa
Lỡ rồi giọt nhớ chan hoà
Bóng trôi tan vỡ ...lệ nhoà mưa rơi
Nhìn qua góc biển chân trời
Con đò viễn xứ chơi vơi giữa dòng
Sương mù núi khuất mông lung
Tiếc thời hoa mộng tuổi hồng bướm bay
Ước ao một phút xum vầy
Tại người chẳng ngỏ tóc mây đợi chờ
Mắt nai ngơ ngác thu mơ
Áo bay vạt mỏng nên thơ hữu tình
Cánh thư nhỏ chuyện chúng mình
Thương trang lưu bút quyện hình bóng nhau
Giờ như nước chảy qua cầu
Tuyết rơi lất phất chẳng màu lạnh vai
Đường xưa lối cũ in dài
Sầu lên tiếng nhạc ủ hoài hương xưa.
Thugiangvũ
|