Chiều Thu Vắng
Thấm thoát thu về cuốn hạ đi
Tóc mây nhuộm bạc trắng xuân thì
Vàng lay đóa cúc người xa vắng
Đượm lắng bài thơ em mãi ghi
Gió thổi mây bay xám cuối trời
Lạnh se ngõ cũ tiếng mưa rơi
Giọt buồn mướt nhẹ chiều nhung nhớ
Liễu rũ ven hồ nước cạn vơi
Phố đã lên đèn tỏa bóng đêm
Dòng châu ngấn vệt đọng mi mềm
Thấm qua chữ nghĩa sâu hoài niệm
Tiếng lá lào xào thương nhớ thêm
Tiếng đêm
Tiếng vạc kêu sương chạnh nỗi lòng
Trầm tư bến vắng chốn hư không
Buồn len sóng vỗ thuyền xa bến
Biết đến bao giờ lặng gió đông .
Tím cả trời mây đêm lẻ bóng
Bàn tay buốt giá với mông lung
Trăng khuya bàng bạc sầu day dứt
Gối chiếc thì thầm biết thấu không !?
Thu giang vũ
|



|
Sương thu
Đêm buồn hứng giọt sương rơi
Bàn tay thấm lạnh lòng rời rã đau
Sông xanh gẫy một nhịp cầu
Vầng trăng chìm xuống trôi mau mất rồi
Tiếng chim xa vắng bên trời
Vọng nghe tan tác như vời hương xưa
Mưa thu nhè nhẹ cũng vừa
Gió vi vu thổi tiễn mùa hè qua
Bao năm cách trở giang hà
Tình gần gang tấc như hoa đầu mùa
Mặc cho đông lạnh rừng thưa
Lá vàng ươm mộng chờ mưa trổ mầm
Thu về dạ bỗng bâng khuâng
Vết chân chim đã xóa dần lối đi
Bài thơ tình ý còn ghi
Sao đành quay mặt xuân thì buông trôi
Bờ cát in bóng dáng người
Sóng xô khỏa lấp một trời mây vương !
Nghìn trùng xa dạ vấn vuong
Lời thơ ngát mãi vết buồn ...còn mang
Gặp người tri kỷ bàng hoàng
Tìm nhau sưởi ấm đoạn đường cuối thu
Tay anh che dải suong mù
Cho em hơi thở duờng như xuân về
Thu giang vũ
|