Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Phượng Xưa - Gọi Tên Em
Thơ Thylanthảo


 

 

 

 



 Phượng Xưa

Em hong tóc, chuỗi ngày buồn tháng hạ
Nhẹ gió chiều, mắt đỏ nhớ xa xôi
Bước xuôi ngược để người đời trả giá
Đêm bình thường giọt đắng ướt bờ môi!

Đò sang sông, vội vàng chèo khua sóng
Áo nghiêng bay, tay nắm chặt vội vàng
Lớp học tan rồi, lòng buồn trống vắng
Một lời xưa, xuôi nhẹ chuyến đò ngang...

Gió có thể ngược đò về bến lạ
Người sang sông đâu nhớ bến im buồn
Mưa tháng tư, lòng rối bời tơi tả
Bước nhẹ âm thầm - chuyện cổ vấn vương!!

Em bên chồng, vẫn buồn thương mắt nhớ
Lớp học năm nào, phượng đỏ Văn Khoa
Áo em trắng, xác phượng hồng rơi rã
Đò sang sông, mây trắng nhẹ xót xa...

Ta về đây, một đời buồn cỏ úa
Chuyện mười năm, im sóng nước xuôi dòng
Em xơ xác, nhớ ngày xưa áo lụa
Mắt thời gian buồn thắm tận đáy lòng...

Ngày tháng chết trên hành lang trường cũ
Tan mưa chiều, nắng rực rỡ phượng hồng
Mưa tháng tư để cả đời lữ thứ
Buồn chi em, hạnh phúc ngọt bên chồng

            Thy Lan Thảo

 

 

 








Gọi Tên Em

Em gom hoa gấm về một hướng
Lùa hết vô tâm nở sắc hồng
Áo lụa chiều xuân trong dáng phượng
Gió hoà tình khúc gởi hư không...

Nghiêng sợi nắng hồng trên vai áo
Nở đầy ngự uyển sắc hoa tươi
Từ đấy cảnh đời hương phương thảo
Em đi rộn rã tiếng reo cười

Đâu ngờ đôi mắt loài chim phượng
Thấy được trần ai cảnh đắng cay
Ý thơ có sẵn từ xuân trước
Em gởi cho ta đẹp tháng ngày!

Mây gom lời hẹn yêu tha thiết
Dùng lụa chung tình phủ trái tim
Nửa đêm ta bỗng dưng choàng tỉnh
Tha thiết gọi hoài tên của em!!

            Thy Lan Thảo

      

Trở về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang