Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Viết Cho Em Đó - Saigon... Nỗi Nhớ
Thơ Thylanthảo


 

 

 

 



Viết Cho Em Đó

Đâu phải trời quê mẹ
Không phải đất quê cha
Làm sao cân nặng nhẹ
Tình thương mến quê nhà...

Ngày anh mặc áo lính
Em chưa sinh ra đời
Quê hương tràn lửa khói
Giặc cướp phá khắp nơi...

Mùa xuân không tìm thấy
Ở tuổi đời hai mươi
Trên 4 vùng lửa dậy
Hận thù và máu tươi...

Anh vào tù quá sớm
Thuở em chưa tới trường
Đòn thù thật nghiệt ngã
Cờ đỏ khắp phố phường!

Trời còn cho ân huệ
Bước trên đường tự do
Mắt Công An kiềm kẹp
Đất người đâu phải lo

Bạn bè anh gục ngã
Xác còn da bọc xương
Những nấm mồ vội vã
Cỏ úa hoang vệ đường ...

Ta viết lời ân nghĩa
Kể lể chuyện lao tù
Lòng nào đâu quên dễ
Chuyện đau buồn tháng tư

Đọc bài thơ đăng báo
Viết nhắc chuyện tình quê
Ước ao lòng tha thiết
Được quay bước trở về...

Em của thời xưa đó
Bây giờ ở trời Âu
Nhắc chuyện qua rồi nhớ
Vết khắc đậm chữ sầu...!

Rồi mai nầy nỗi nhớ
Em sẽ được đền bù
Quê hương mình cửa mở
Dựng lại cờ tháng tư...

Anh với em về lại
Tuổi tác có muộn màng
Hình như nhiều chênh lệch
Nhạc tình khúc vang vang...

Em tôi dễ thương quá
Câu thơ viết đậm tình
Những năm tù nhục nhã
Trời cho em thật xinh ...



Saigon... Nỗi Nhớ
                                               
                        Gửỉ Nguyễn Phước Tường

Từ lúc kinh thành vương máu lệ
Giặc về man rợ cưỡng miền Nam
Cờ thay sắc máu nhưng đâu dễ
Thay ý người dân – dẫu cát lầm...

SaiGon hòn ngọc năm xưa đó
Một thuở hoa cười trong gió Xuân
Một thuở cờ vàng bay rạng rỡ
Yên bình thắm đượm khắp toàn dân...

Hôm nay cũng vẫn kinh thành cũ
Đâu dễ gì quên dẫu ngậm ngùi
Trong tay lũ giặc cuồng hung dữ
SaiGon gượng sống mấy ai vui...

Đường xưa thay đổi tên người gọi
Công Lý điêu tàn mất Tự Do
Tuổi trẻ mất trường đâu dám hỏi
Đổi đời, sóng dữ, gửi thân đò!...

Cô gíao bỏ trường về thôn dã
Văn chương rẻ rúng đổi tay cày
Hàng vạn người trai kiêu dũng đã
Âm thầm đau tủi sống lưu đày!

Ai đã tạo niềm đau bể dâu?
Thế cờ chưa bí đã hàng đầu
Lệnh hèn anh có còn ray rứt
Khi cả miền Nam ngập khổ đau!

Hăm mấy năm trời vương tủi hận
Xích xiềng máu lệ thắm muôn dân
Biển Đông gió rít hờn sông núi
Oan khốc trời Nam - rã xác thân

Người đi mong thoát đời giam cấm
Tìm nắng tự do sưởi ấm đời
Đất nước tội tình thân thương lắm
Bập bềnh sóng dậy... xác thân trôi

SaiGon thay chủ từ rừng rú
Cùng giống da vàng cháu Lạc Long
Mà tim bùn đất gây kinh sợ
Nhuộm đỏ trời Nam ngập lửa hồng!

Đất tạm dung - Ai buồn hơn ai?!
Người đi vượt thoát - kẻ lưu đày
Quân vương có nhớ kinh thành cũ!?
Ta vẫn âm thầm vẫn đắng cay...

 

            Thy Lan Thảo

Trở về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang