Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Một Thời Xơ Xác - Thơ Rời
Thơ Thylanthảo


 

 

 

 



Một Thời Xơ Xác

Nằm gối đầu lên đá
Nắng Nam Hà gắt gay
Đâu phải đời nghiệt ngã
Tại trả thù nặng tay

Miệng khát khô đắng nghét
Bứt vang rừng nhăn nhai
Giữa lằn ranh sống chết
Tử thần đang chờ ai?!

Một mình ta trên núi
Mê thiếp giữa nắng đời
Rất nhiều khi thèm nói
Khỉ nhìn ta khỉ cười!

Tay cầm chặt mã tấu
Trút câm hờn vào vây
Vết thảm đời lưu dấu
Địa ngục cõi trần ai...

Ba mẹ nuôi ăn học
Giặc dạy ta làm trâu
Hận buồn sinh bạc tóc
Thân gầy còi nhục đau ...

Nửa kí lô khoai sùng
Chút bí rợ làm canh
Khỉ ăn còn thấy đói
Thù hận tăng thật nhanh...

Nàng xuân vô tình quá
Sao không đến thăm tù
Quanh năm chỉ đông hạ
Lạnh nóng buồn tháng tư...!!





Thao Thức
                       
Ta thức ngàn đêm giữa ngục tù
Nam Hà hoang lạnh - núi âm u
Tương lai, chút nắng đâu tìm thấy
Chỉ thấy hoàng hôn cảnh mịt mù...


Ra Tù

Hạt đã ngừng mưa - tan mây đen
Ta như cát bụi, sống ươn hèn
Thương đời chinh chiến không tròn ý
Tiếng quốc gọi buồn kêu suốt đêm !!


Vẫn Là Niềm Mơ

Đất lạ, trời quen trống trải lòng
Một năm đâu thể mãi mùa đông
Ta mơ một sáng cờ quang phục
Kiêu dũng vàng bay - tan bão giông ...!


Trọn Ước

Ta sẽ về hôn lại đất quê
Việt Nam mừng đón bước con về
Bình minh tươi nắng tan u ám
Mắt sáng nhìn đời thoát cõi mê

Thy Lan Thảo


Trở về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang