Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Xuân của Anh - Ra Về Quên Hết Chuyện Buồn Vui
Thơ Thylanthảo


 

 

 

 





     

 

Xuân của Anh

Anh có em, nhìn đâu cũng xuân
Thấy mơ thấy ước đến thật gần
Thấy lòng rộn rã hân hoan lắm
Ấm áp vòng tay ấm cả thân...

Tha thiết nhìn hoài đôi mắt em
Sóng hồ thu lặng phẳng tình êm
Trong đêm huyền ngọc tươi tình ý
Hạnh phúc làm sao... đêm tiếp đêm...

Ấm áp bàn tay thon ngón thon
Em là hoa nụ sắc tươi dòn
Lụa hồng tươi phủ thân ngà ngọc
Tình bước chung đường êm gót son!

Xuân của đất trời cần hoa bướm
Xuân của tình anh chỉ Sương Lan
Buốt lạnh gió đời, tình thắm đượm
Anh nhận mùa xuân quá muộn màng...

Sương Lan - Tình anh trọn ý mơ
Chữ yêu anh gởi hết vào thơ
Nhìn đâu cũng thấy Sương Lan đẹp
Đẹp ướp lòng anh thật khó ngờ !!

            Thy Lan Thảo


 






Ra Về Quên Hết Chuyện Buồn Vui
         Gửi Mắt Nâu, Văn Khoa ngày xưa,
         viết để nhớ ngày đầu tiên về tới Sài Gòn
         sau khi giặc tha tháng 7-1983


Tháng tư đau xót tình sông núi
Lỡ dở tơ trời ray rứt thương...

Mắt ướt vương buồn em tiếp tôi
Người về từ hãm địa xa xôi
Tám năm, ờ nhỉ qua nhanh thật
Lòng cạn, tình phai, ý lỡ rồi...

Tôi ngồi đối diện với em ngồi
Cũng chỉ căn phòng đơn giản thôi
Một chiếc bàn con vài chiếc ghế
...Ngày xưa phòng rộn tiếng vui cười...

Ngoài trời lặng lẽ phòng yên lặng
Mở tủ em cầm chai rượu xưa
Lưng chai rượu tiễn hôm đưa tiễn
Trước buổi lên đường ngập gió mưa ...

(Chai rượu năm xưa anh uống nửa
Còn chừa đợi đến lễ vu quy
Tự tay anh rót mừng đôi lứa
Vui kết bài thơ đã trọn thề...)

Nhưng mà năm tháng đâu chờ đợi
Đã có người thay rước cô dâu
Pháo hồng tiệc cưới, anh mê mỏi
Tận chốn rừng sâu - xót ngục tù...

Nửa chai rượu cũ em còn giữ
Là ý gì đây em nói đi
Năm xưa tiệc rượu dù dang dở
Người bước ra đi vẫn hẹn về...!

Em rót đầy ly - chút bụi vương
Nửa chai rượu giữ, nhớ người thương
Lỡ làng tội lắm xin đừng hỏi
Gió bão mưa tuôn sạch bụi đường...!

Tôi nhìn chiếc áo em sờn rách
Và bụng căng tròn chắc sắp sinh
Tôi hỏi thăm ba thăm anh chị
Mà không dám gợn chút bi tình

Anh ạ! mai anh về quê cũ
Ly thứ hai, mời anh cạn đi
Tám năm tù ngục bên hoang thú
Anh trách em đi, lỗi ước thề...!

Tôi uống tình em cạn đáy ly
Bão giông, tiếc hận phút phân kỳ
Chồng em, lạ nhỉ anh không phải
Em lại rót đầy, anh uống đi...

Ly thứ ba men ngọt bờ môi
Anh chẳng trách em dẫu một lời
Uống cạn ly nầy anh sẽ bước
Ra về quên hết chuyện buồn vui..!

Giông bão tháng tư, chuyện đất trời
Lệ nào oan khốc lệ nào vơi
Nước kia đã mất thì thân phận
Như gió, bèo, hoa...sóng giữa vời ...

            Thy Lan Thảo

 

 

Trở về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang