Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Lòng Riêng Ý Nhớ
Thơ Thylanthảo


 

 

 

 



 


Ta gặp em dù chỉ một lần
Gió đùa lả ngọn nắng đầy sân
Em ngồi tựa cửa bên chồng sách
Đôi mắt thơ ngây thoáng ngại ngần .

Đường ngõ nhà em rợp bóng cây
Tình cờ đâu nhớ được nhà ai
Áo ta vướng bụi đường xa lắm
Về gặp người quen ở lối nầy

Mắt thật đen cô bé ngước nhìn
Má hồng cong vút nét mi thanh
Bé cười răng trắng đều duyên dáng
Ta thấy hôm nay nắng... rất tình

Dù chỉ một lần ngắn ngủi thôi
Ta đi bước nặng dấu in đời
Mấy năm lăng lắc trời chinh chiến
Vẫn nhớ trăng xưa rõ nụ cười !!

Mười mấy năm trời gió núi xa
Ta về lạnh lắm bước quan hà
Trăng xưa mười bốn ta còn giữ
Đôi mắt năm nào vẫn thiết tha?!



Trăng xưa mười bốn ta còn giữ
Không biết lối về có đổi thay...








 


Đời vẫn tình cờ như số duyên
Tiếng trong phone rõ nghĩa tình quen
Em xưa mười bốn trăng duyên dáng
Xóa hết niềm đau ý muộn phiền...

Lối về em bảo không thay đổi
Duyên dáng ngày xưa trăng vẫn nguyên
Nhưng mà anh ạ, trời mưa nắng
Lối bước em đi đã vững thuyền!!

Ta biết mười năm trời bão nổi
Đã làm thay đổi nợ duyên xưa
Gặp em ai trách câu chung thủy
Trăng nhớ nhưng mây vẫn xóa mờ

Em ạ! Tám năm trong tù ngục
Ta vẫn chờ trăng rất nhớ trăng
Chút sáng lùa qua khung cửa sắt
Lòng ta thật rõ –ý ngỡ ngàng...

            Thy Lan Thảo

Trở về Trang Thơ

 

 

Trở lại Đầu Trang