|
Viết Cho Em
Nghiêng tay rót chén quan hà
Nửa ly rượu đắng mà xa xót buồn
Một thời gió ngược mưa tuôn
Ta về rừng núi vẫn luôn ân cần
Đắn đo lòng có phân vân
Trời mây em hẹn - ngại ngần ý ta
Rượu nào vị ngọt nụ hoa
Ẩn trong liếc mắt - thật thà ý trao
Ơ kìa mây gió xôn xao
Lời em thoảng nhẹ đã dào dạt bay
Một mình ta nếm rượu cay
Nuốt ân tình cũng thấm say đậm đà
Trắng đời quen chuyện chia xa
Ở trong giọng nói riêng ta đắng lòng
Em à, hương rượu mênh mông
Thy Lan Thảo
|




|
Lạnh Bước Ta Về
Hình như mây vẫn còn ray rứt
Bởi gió buồn thương chuyển ngược dòng
Kỷ niệm dễ gì quên hay mất
Em buồn cúi mặt, tuyết mùa đông...!
Dĩ vãng một thời em riêng giữ
Lòng ta xa xót bởi mây đen
Xóa đi tất cả yêu thương cũ
Đôi mắt trao tình lúc mới quen
Tám năm ta sống trong đày đọa
Em hiểu làm sao được nỗi lòng
Của kẻ lạc trong rừng xa lạ
Quỷ bầy vây chặt, lạnh trời đông
Ta về những tưởng còn an ủi
Gặp lại tình em buổi ban đầu
Tan bão trăng lên từ chập tối
Đâu ngờ mưa gió dệt thương đau!
Trong cảnh đọa đày ta vẫn nhớ
Nụ đời ngào ngạt gửi cho nhau
Chiếu chăn, tình ấm êm hơi thở
Thì dễ gì quên giấc ngọt ngào
Chữ chung, chữ thủy đời nay rẻ
Ta bước lối về cỏ úa hoen
Có tiếng chim chuyền vui thỏ thẻ
Lòng ta xa xót tủi thân hèn
Em vui, ta hiểu lòng ta lắm
Trăng gió làm sao ấm được tình
Những vết khắc hằn in sâu đậm
Mất, còn, thua, được để đời khinh
Thy Lan Thảo |