|
GỢI BUỒN KỶ NIỆM
Nắng chiều vương lên tóc
Em mắt buồn xa xôi
Tuổi ngày xưa ngà ngọc
Hững hờ nước im trôi..!
Áo tơ hàng nội hóa
Trắng một màu mộng mơ
Nắng sớm hồng lên má
Tuổi mùa xuân như thơ
Chiều êm buồn xa xứ
Em nghĩ gì em thơ
Điều cần quên lại nhớ
Cánh chim chiều bơ vơ
Tuổi mười lăm mười sáu
Guốc Dakao nhịp dòn
Tuổi bây giờ lá úa
Nắng chiều đón hoàng hôn
Nói chi lời dịu ngọt
Gợi chuyện tình năm xưa
Tuổi thơ ơi đã mất
Nhắc để buồn gió mưa…
Đời muộn màng trả giá
Xin chút tình lắng yên
Nắng chiều nay xa lạ
Thổi tan ý tình duyên
Mắt xa xôi thờ thẩn
Đôi mi chớp thật buồn…
thylanthảo
|
….
|
|
Ý VIẾT CHO NGƯỜI XƯA
Hỏi người tráng sĩ còn thương nhớ
Con đò năm cũ một chiều mơ…
(Nguyễn thị Tê Hát)
Lạnh chiếu chăn và lạnh giấc đơn
Từng đêm rừng núi uất căm hờn
Bước đời ngang dọc còn đâu nữa
Cửa sắt, tường cao…gió chập chờn.!
Ta tiếc cờ thay rất vội vàng
Ý xuân đơm nụ vội sang trang
Toàn quân lửa hận dồn lên mắt
Nhìn lá cờ sao thật ngỡ ngàng…!
Ngàn năm hùng sử đen trang sử
Nhân thế ai khen tướng bỏ thành?
Quân vương ban lệnh ta còn nhớ
Tàn nhẩn, vô nhân…thật đoạn đành
Thao thức ngàn đêm buồn thương nhớ
Kinh thành nát lệ buổi năm xưa
Thương cho cha mẹ đang lo sợ
Em khóc, trời đang trở gió mưa.!!
Ta dễ gì quên một mối tình
Trăng tròn chếch bóng tuổi băng trinh
Ở trong đôi mắt long lanh đó
Ghi đậm trong ta một dáng hình…
Đêm- Sáng ngày mai ta ra đi
Vòng tay âu yếm, - đón chia ly
Làm sao vết ấm tình kia xóa
Ngọt ái ân mà mi ướt mi !
Em gửi người đi triệu nụ hôn
Nghe trong hơi thở tiếng ai hờn
Sao không sum họp mà ly cách
Tiếng súng im rồi - lại héo hon.!
Khắc đậm hình em suốt đoạn đường
Từ Nam ra Bắc vẫn luôn luôn
Mang theo dáng dấp người yêu dấu
Dù giữa đời hư- cảnh đoạn trường !
Tám năm về lại bến đò xưa
Trời đã hình như bớt gió mưa
Hững hờ cảnh lạ. Đâu rồi bến?!
Thương lắm đò ta chỡ ý chờ.!
Ba mươi năm tình cờ đất lạ
Gặp em, cháu nội ẵm trên tay
Trời phương Nam mây đen còn đó
Ta hỏi thăm em- Gió thở dài…
thylanthảo
Trở lại Đầu Trang |