Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Độc Ẩm Vác Củi Nam Hà
Thơ của Thylanthảo


 

 

 

ĐỘC ẨM

Một người hai ly rượu
Quán chỉ một người ngồi
Mây trời như đang nhớ
Gió chuyển lời xa xôi...

Độc ẩm trong lặng lẽ
Ly rượu đầy trong tay
Bước đời còn có kẻ
Buồn thân phận hôm nay...

Ly trên bàn đầy vun
Hững hờ chờ ai đó
Vẫn nhớ chữ tửu phùng
Cuộc chưa tàn nỡ bỏ !

Ly đầy rồi ly cạn
Mắt vẫn nhìn xa xôi
Ai bày chuyện ly tán
Đảo lộn cả đất trời

Chờ từ trăng mới mọc
Hai xị đầy đã vơi
Có tiếng dế than khóc
Trăng đêm tàn xa xôi

Người uống cạn ly đầy
Hất văng ly trước mặt
Bạn xưa ai còn mất
Tiền không đủ uống say.!

Thằng nằm trên lộ 7
Xiêu lạc chẳng nấm mồ
Thằng Hà Tây Vĩnh Phú
Nghĩa trang tù bơ vơ !!

Rượu một mình trong quán
Mắt nhìn thấy rõ ràng
Trên chiếc xe cải tiến
Tù chết không áo quan.!

Lối bước đời mây chuyển
Chậm rải tìm lối về
Thằng sống chưa hẵn sướng
Thằng chết đậm tình quê!

                  thy  lan  thảo

 


    

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

VÁC CỦI NAM HÀ
                                               
Gió vẫn vờn theo dấu bước chân
Cây run theo lá biết bao lần
Bước trên lối nắng đan đầy lửa
Chân đất men triền nhớ thâm ân.

Tóc cháy vàng hoe che mắt nhìn
Lưng đồi ta bước dấu đời in
Phương Nam ở đó nhiều đôi mắt
Dõi bước đời ta nặng lắm tình!

Củi nặng quằn vai- cứ ngẩng đầu
Thắm gì so với buổi thương đau
Mây trời đen thảm tay buông súng
Chú lính ôm ta khóc nghẹn ngào...

Núi ở đây! Cảnh đời tối tâm
Bạn ta chịu nhục cứ âm thầm
Vung ta trút giận vào thân gổ
Tiếng chạm đời, chẳng thấy vọng âm.

Khát nước ngồi yên nghe đá rên
Gió len khe hở rít nghe rền
Làm sao dám trách mưa hay nắng
Bứt lá rừng nhai- chuyện bắt đền.

Da nhúm nhăn và gân nổi đầy
Nắng đời đen nhuộm vết sần chai
Năm xưa tay bút rồi tay súng
Nay gió mưa về lắm họa tai.!

Ở cuối tầm nhìn một đám mây
Về Nam mây hởi lững lờ bay
Chở giùm nỗi nhớ về thăm mẹ
Lối cũ đường xưa thấy mắt cay...

Tuổi tác tính hoài chẳng bao nhiêu
Mà sao gặp đủ thứ trăm điều
Mắt vui chưa một lần mi chớp
Thì gió tanh về nắng cháy thiu.

Ngậm lá vang rừng lại nhớ em
Sài Gòn thay chủ chỉ buồn thêm
Phấn son biết có còn vương má
Ray rứt chi- Buồn cứ chịu im.

Thở một hơi dài chân lửng thửng
Tay lần vác củi bước về thung
Mấy củ khoai sùng gô nước lạnh
Giấc nửa đêm mơ lắm hãi hùng

thy  lan  thảo

Trở lại Đầu Trang