Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Duyên Phần, Thân Tù Giấc Yên Lòng Biển
Thơ của Thylanthảo


 

 

 

DUYÊN  PHẦN

Tay khuya em gối đầu say
Giấc yên thật ngọt quên ngày gian lao
Bên tình quân, phận yếm đào
Trong mơ môi nở dạt dào tình yêu
…..
Đất người sương tuyết đã nhiều
Bước quen đường lạ lắm điều âu lo
Qua rồi một thuở con đò
Lao xao sóng nước tự do đây rồi
…..
Trong mơ em cười thật tươi
Đôi mi hấp hái gọi mời tình quân
Ngọt ngào ân ái trao thân
Vợ chồng là nghĩa duyên phần định căn

thylanthảo

 

 

THÂN  TÙ

Vô rừng vạch lá cây rừng
Tìm đường lên núi vui mừng rảnh rang
Màng chi chuyện của thế gian
Ta đi, ta hát nắng vàng theo ta...

Đêm về chuồng thấy xót xa
Bạn bè ốm đói, nhăn da xương lồi
Qua song sắt lòng bồi hồi
Phương Nam dịu viễn đã rồi phận chưa?

Bước đời sao mãi giông mưa
Thôi thì đành chịu cho vừa phận ngu
Nhớ ngày buông súng tháng tư
Trời mê, đất mệt lừ đừ mắt ươn

Mẹ ôm con ướt bước đường
Mạng còn, im súng chiến trường cũng may
Mẹ mừng sao mẹ thở dài
Nhìn cờ tơi tả hỏi ai không buồn?!

Chẳng qua thay lớp đổi tuồng
Lên rừng đốn củi nặng vươn nghiệp đời
Trong rừng ta nhăn răng cười
Giống như con khỉ chạy chơi trong chuồng

thy lan thảo

 

 

 


    

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

GIẤC  YÊN  LÒNG  BIỂN
                                                      
Hình như có tiếng em trong gió
Giọng nhẹ êm ta nào có quên
Ở trong tâm lắng còn nguyên đó
Ray rứt lòng thương chút lụy phiền...

Biển vẫn êm đềm gió bốn phương
Tung tăng sóng nhẹ bước đời vương
Một đêm ta nhớ- đêm hơi lạ
Ta cứ trở trăn , chuyện khác thường...

Hôm nay ra biển ta nhìn biển
Nước vẫn xanh màu, cát êm chân
Đêm ta mất ngủ em ra biển
Đời vẫn bày ra chuyện căn phần.

Phải chi em nói lòng em nghĩ
Ta vẫn tình em, nghĩa đệ huynh
Đâu biết gió chiều ray rứt nhớ
Những cánh chim đơn lẻ một mình...

Tin em ra biển ta hay trể
Thao thức nhiều đêm khẻ nguyện cầu
Ân nghĩa của em ta đâu dễ
Một thoáng rồi thôi, quên thật mau

Ta về vết nám đen rừng núi
Đói rét khô cằn- Tuấn kiệt ơi!
Một thuở buông gươm đừng ai hỏi
Tại sao quỷ dữ phá tan đời!

Em đến ấm lòng tình huynh muội
Những lời an ủi, bước đời mê
Nhìn thân phận, lòng ai không tủi
Thôi thì tạm bợ bước đường về...

Biển đã buồn ai? Cơn sóng dữ
Đò em chiếc lá trước phong ba
Nhìn rõ mặt em đầy kinh sợ
Sóng biển nhận chìm sóng thu ba...

Chiều nay ta đứng yên nhìn biển
Văng vẳng bên tai giọng thật buồn
Phải chi em nói ta không tiếc
Gió bốn phương trời khóc nhớ thương...

Em của ngày xưa có hiển linh
Có hiểu cho anh một chút tình
Sóng vẫn ngàn xa, em miên viễn
Nguyện cầu cho bé sớm siêu sinh...

thy  lan  thảo

 

Trở lại Đầu Trang