Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Thành Tâm Khấn Phật -- Rạng Rỡ Niềm Vui
Trọn Tình Bên Em  --  Thành Tâm Lạy Phật   
Thơ Thylanthảo

 

 

 

 

 



Thành Tâm Khấn Nguyện

Gió lốc từ đâu xoáy trở về
Âm rền bi giọng rất thảm thê
Mây đen mây xám bay nhiều lắm
Nước mắt rơi rơi ướt não nề..

Tái tím bờ môi dần lên mắt
Lòng ta lạc giữa bão kinh hoàng
Trời ơi sao lại là sự thật?!!
Đành đoạn sao? Đá nát phai vàng...!!

Cầu xin tha thiết muộn màng không?
Mi mắt vô tâm khép kín tròng
Tiếng rú kinh hoàng kêu trời đất
Cứu qua khổ ải chốn bụi hồng !!

Áp sát mặt vào da tím băng
Lạnh đến từ đâu? Tuyết đang tan ?
Hay là máu thắm đang ngừng chảy
Nát cả lòng ta nỗi kinh hoàng..

Đức Phật Quan Âm lòng bác ái
Ban chút Phật ân cứu độ đời
Tha thiết cầu ân van xin mãi
Ngực khe khẻ nhịp, ơn Phật Trời...!!

Mắt nhìn đâu cảnh vẫn tinh khôi
Giường ngủ chiếu chăn chẳng đổi dời
Tay xếp lại mền phòng gọn sạch
Anh gọi hoài không có tiếng ơi !!

Thượng Đế ban cho con Thiên Tứ
Phật Quan Âm rải nước Cam Lồ
Đời con đã khổ đau nhiều lắm
Cõi trần ai... Con sợ bơ vơ..

thylanthảo
10giờ 40 12-7-20

Trọn Tình Bên Em ..

Một chút rảnh tay nhìn qua cửa
Sân ngoài cây trái lá xanh non
Tháng nầy nắng không còn đổ lửa
Nàng thu đang bước ửng chân son..

Có mấy con chim chuyền cành bưởi
Tìm bắt sâu ríu rít tung tăng
Tuổi của ta lẽ ra nhàn tản
Đâu có cần bận rộn vội vàng...

Hồi đó đọc mấy bài thơ cổ
Tam Nguyên Yên Đổ viết lúc hưu
Những bậc danh nho thời xưa đó
Tuổi già phong kiếm sống phong lưu..

Phận số con người trời đặt để
Đừng nên so sánh với phân bì
Bước  đường đời  thường đâu có dễ
Mãi phẳng bằng xuôi bước chân đi..

Một thời chinh chiến rồi tù tội
Mạng sống còn nguyên cũng phước trời
Chữ trung chữ hiếu xin đừng hỏi
Trọn chút nghĩa tình đã thấy vui...

Đất ly hương làm không kể mệt
Hăm mấy năm trời chẳng hở tay
Những bước cuối đời đà sắp đến
Chẳng hề để ý tháng năm dài..

Bạn gối chăn bất thần ngả bệnh
Bỏ việc ở nhà chia đớn đau
Mấy tháng em nằm trong bệnh viện
Thương em đau đớn xót nghẹn ngào...

Ngày xưa Mẹ bệnh anh chăm sóc
Mấy tháng chăm lo tận sức lòng
Chữ trung nuốt nhục buông tay súng
Chữ hiếu giữ tròn sắc ngọc trong..

Bây giờ chăm sóc nuôi em bệnh
Bởi thương anh tận sức hết lòng
Lo lắng cho em từng chút một
Giữ  tình giữ nghĩa trọn phận chồng...

Thương em anh vẫn luôn cầu nguyện
Xin Phật Trời cứu giúp cho em

thylanthảo
15-9-20

 

 

 

 

 

 

 

 

Rạng Rỡ Niềm Vui

Hơn tháng trời nay em nhắm mắt
Nằm yên thở nhẹ quên chuyện đời
Để ý làm gì chuyện còn mất
Không để tâm đến chuyện khóc cười...

Nghĩa vợ tình chồng, em thế đó
Lòng anh sao khỏi gió mưa giông
Buồn thương lo lắng không thăm được
Anh sống, hồn mê xót buốt lòng...

Trưa nay cuối Hạ mây đen chuyển
Trời sẽ mưa, nóng giãm đi nhiều
Bệnh viện báo tin em mở mắt
Lòng anh mừng rỡ biết bao nhiêu !!

Anh chờ anh đợi anh nôn nóng
Mi em cứ mãi khép cảnh đời
Vừa sợ vừa lo buồn vô vọng
Anh vái van cầu khẩn Phật Trời..

Chúa Phật Đất Trời đà chứng giám
Lòng thành anh khẩn nguyện ước cầu
Anh nhớ em má hồng môi thắm
Xúc cảm mừng vui dịu nỗi đau...

Anh chờ anh đợi anh cầu nguyện
Dù phải đợi lâu anh vẫn chờ
Em tỉnh an lành em xuất viện
Bút tình anh viết trọn bài thơ..

thylanthảo
18 giờ 21-8

Thành Tâm Lạy Phật

Vô chùa lạy Phật Quan Âm
Lòng luôn tin tưởng thành âm khẩn cầu
Bước đời tựa dáng bóng câu
Niềm vui thì ít khổ đau quá nhiều

Cảnh đời tươi dáng mỹ miều
Bước đời suông sẻ gặp nhiều hạnh duyên
Thì đâu giữ mãi buồn riêng
Nặng lòng đắng dạ ưu phiền lặng căm

Biết bao nhầm lẫn lỗi lầm
Nào ai dám tỏ âm thầm giữ riêng
Bước vào đời cảnh đảo điên
Hỏi sao tâm trí không yên ổn tình

Cảnh chùa im vắng lặng thinh
Nỗi niềm đâu chỉ riêng mình buồn lo
Trên sông dày đặc dáng đò
Sóng xuôi dòng phẳng phúc cho tâm lành

Thiêng liêng lên tiếng dỗ dành
Thân từ cát bụi hóa thành tro than
Từ bi ánh Phật đạo vàng
Thành tâm khấn nguyện cầu an bước đời

Hoa rồi cũng phải rụng rơi
Cảnh đời thay đổi mệnh trời biết sao...

ThyLanThảo
22-9-20

 

 

Trở lại Đầu Trang

Trở về Trang Thơ