Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Lạy Tiễn Em Đi -- Trở Thành Tro Bụi
Thơ Thylanthảo

 

 

 

 

 



Lạy Tiễn Em Đi

Lạy tiễn em đi 4 lạy tình nghĩa
Khóc vợ hiền lệ đẫm ướt má môi
Sáng hôm nay em vĩnh biệt cõi đời
Không để lại một lời nào trăn trối
Hơn 30 năm bên nhau chung lối
Sướng khổ ngọt bui chia xẽ cho nhau
Tình vợ nghĩa chồng thắm đượm dạt dào
Luôn kề cạnh bên nhau cùng chung bước
Chữ định mệnh làm sao mà biết được
Sức khỏe con người thay đổi quá nhanh
Em đang vui đang khỏe sống an lành
Chợt ngả bệnh mê man nằm bất động
Gần 7 tháng lòng vẫn luôn hy vọng
Em mạnh lành tỉnh táo được hồi sinh
Lo lắng cho em trọn nghĩa ân tình
Luôn kề cận hết lòng thương chăm sóc
Sáng hôm nay khnôg cầm được nước mắt
Nhìn em nằm bất động tái xanh xao
Hơi thở ngày xưa tình nghĩa ngọt ngào
Nay im lặng phòng em nằm yên lặng
Nuốt cay đắng bên giường anh im đứng
Đọc kinh nguyện cầu em sớm siêu sinh
Hồn thảnh thơi về nơi cõi an lành
Miền đất Phật cảnh u nhàn thanh tịnh
Anh cầm tay em bàn tay giá lạnh
Nhớ thuở nào ấm áp tay trong tay
Anh vuốt tóc em tình vẫn thật đầy
Anh không khóc lệ tự tràn ướt má..

thylanthảo
11-10-20

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở Thành Tro Bụi

Thân thể em với anh là vóc ngọc
Anh quý anh thương âu yếm nâng niu
Không đậm hương không tươi sắc diễm kiều
Nhưng thon thả dịu dàng em hiền thục
Hạnh phúc vợ chồng bây giờ tan mất
Em mê man nằm suốt mấy tháng dài
Kiếp nạn gì lâm khổ cảnh trần ai
Anh kề cạnh hết lòng thương chăm sóc
Nhìn em đau nhiều lần anh bật khóc
Nhiều lần anh ướt lệ thảm thương em
Quẩn quanh bên giường không kể ngày đêm
Luôn van vái cầu mong em thoát nạn...
...
Em bỏ anh đi trời chưa kịp sáng
Để nghĩa tình phải chia biệt từ đây
Em ra đi anh ở lại cõi nầy
Nặng thương nhớ xót lòng đau ray rứt
Thương nhớ em tiếc cho tình đã mất
Vóc ngọc ngà xa cách khỏi vòng tay
Và bây giờ em đang ở đâu đây
Trong phòng lạnh xác thân em giá lạnh
Nhà im vắng một mình anh cô quạnh
Ngồi thu mình phiêu lãng nhớ về em
Em giá băng anh thấy xót lòng thêm
Làm sao ủ cho vợ hiền êm ấm
Vóc ngọc thân ngà môi hồng má phấn
Của một thời anh quý anh thương yêu
Mai mốt đây thân xác đó cháy thiêu
Em yêu dấu chỉ còn là tro bụi
Bước cõi tạm chút mong manh sương khói
Biết rõ đời vẫn quặn thắt lòng đau
Nhìn ảnh em, lệ nhớ ứa tuôn trào
Thương vô tận người vợ hiền yêu quý..

thylanthảo
13-10-20

 

Trở lại Đầu Trang

Trở về Trang Thơ