Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Nhớ Cảnh Tiều Phu - Nét Đậm Trong Tâm
Thơ Thylanthảo


 

 

 

 



Nhớ Cảnh Tiều Phu
Gửi TRẦN  HỮU  ĐỨC (QGHC)

Ở trên triền núi chênh vênh dốc
Đá nhọn yên nằm lá phủ vun
Một chút rêu phong chen cỏ mọc
Giun dế đùa reo khúc côn trùng…

Bình minh nắng ửng tia trời sớm
Từng giọt long lanh sương ngọc ngà
Len lỏi âm thầm e ấp bước
Ướt trơn, thung lủng dưới đồng xa…

Mắt trừng quanh quẩn nhìn soi rọi
Con kiến, đàn ong, vắt núi rừng
Đâu cảnh nhàn du mà thăm hỏi
Lạ  lùng cắn chích lũ người dưng

Chống rìu làm gậy khom lưng bước
Cây lá rừng che kín tương lai
Đốn trăm cân củi là ơn phước
Đảng đã ban cho kiếp đọa đày!

Áo tưa lưng thịt đen màu nắng
Chân sướt gai rừng chai máu khô
Đứng trên mõm núi nhìn xa vắng
Bè bạn lắm tên đã yên mồ!

Mò mẫm tìm từng gốc cây suông
Đốn cho ngã hết nhớ mong thương
Phương Nam dịu vợi ngăn triền núi
Bụng đói tựa cây tủi ứa lòng…

Bước lên trợt cẳng còn chi mạng
Lối xuống cây đùa đá lỡ lăn
Năm xưa chiến trận không ăn đạn
Thì sá gì cây đá núi ngàn.!

Sáng lên chiều xuống ngày lại ngày
Da bọc xương còi, cảnh khổ sai
Ngàn đêm tỉnh giấc ta còn nhớ
Rừng núi Nam Hà, ai xót ai!?


THY  LAN  THẢO
18-01
Trích thi tập "Dấu Bước Chân Đời "
Của TLT

 

 

Nét đậm trong tâm
*
Lịch rớt rơi, đã gần hết năm
Em về lẻ bước chốn xa xăm
Mới đây mà đã tròn hai tháng
Anh vẫn còn nguyên giọt lệ thầm…

Nửa đêm thức giấc là anh nhớ
Lãng đãng hồn mê ngỡ ôm em
Xúc cảm của đêm đầu gặp gỡ
Để rồi tỉnh táo tiếc buồn thêm …

Nhiều lúc ban ngày anh vẫn tưởng
Em ngồi em đứng ở đâu đây
Có tìếng động ai khua ly chén
Anh ngó tìm em, lệ ướt đầy …

Nhà rộng 4 phòng hoang vắng quá
Còn nguyên vết tích của em yêu
Khung vẽ, máy thêu, nồi soong chảo
Bàn tay em thương biết bao nhiêu…

Sau tám năm dài trong lao nhục
Còn giữ nguyên mạng sống trở về
Anh cưới được em, duyên chồng vợ
Cưng chiều sống trọn nghĩa phu thê …!

Dòng sông nước chảy êm đềm lắm
Chổ cạn, nơi đầy vẫn trôi xuôi
Đất ly hương hoa thêm tươi thắm
Vững bước bên nhau tạo dựng đời…

Ngỡ ngàng nát dạ…Em quằn quại
Mấy tháng mê man héo hắt đời
Anh vuốt mắt em lần sau cuối
Nhớ thương đeo đẳng mãi không rời …

Cuối năm lễ lộc tưng bừng lắm
Chòm xóm giăng đèn, đêm hoa đăng
Trong tâm hình ảnh em ghi đậm
Rõ nét tinh khôi chẳng úa tàn …

thylanthảo
10-12-20

 

 

Trở lại Đầu Trang

Trở về Trang Thơ