Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Hẹn Em Ngày Về Tiếc Hoài Xa Xôi
Thơ của Thylanthảo


 

 


Tiếc Hoài Xa Xôi

Trăng mờ sương ướt đọng
Đêm lạnh, gió thổi lùa
Đôi môi mềm thật mỏng
Áo lụa buồn song thưa…

Tay ôm choàng dáng ngọc
Máu dập dồn nhịp tim
Ta nhớ thời đi học
Lén đầu ngõ nhìn em…

Guốc Dakao dòn nhịp
Ta áo trắng quần xanh
Bước học trò đâu kịp
Con chim hót trên cành !

Đường ta đi sỏi đá
Sao chỉ toàn bão giông
Máu ướt đường tơi tả
Nước sông Ba thấm hồng

Giữa lằn ranh sinh tử
Ta nhớ mắt em cười
Lửa đạn mà ta ngỡ
Má em thắm hồng tươi !

Qua hết rồi tuổi ngọc
Nắng thu úa nhạt nhòa
Sương mờ ươn ướt khóc
Quê nhà kỷ niệm xa…

Ôi đôi môi thật mỏng
Đôi mắt như biết cười
Ta còn tìm trong mộng
Tiếc nhớ hoài xa xôi…

thy lan thảo

 



 


Hẹn Em Ngày Về

               
Nghe cay mắt khi mỗi lần em hỏi
Sao lâu rồi anh không trở về quê
Bỏ nước ra đi đã là trọng tội
Em hỏi – lòng tôi xa xót não nề…

Tháng tư đen rõ hằn trong trí nhớ
Ta sững sờ ngỡ đất sụp dưới chân
Súng đan rời tay tơi tả lá cờ
Bởi quân kỷ- lệnh hèn đành chấp nhận

Áo trận đổi thay bằng xiềng bằng xích
Trói đời trai trong thảm cảnh ngục tù
Giặc man rợ trả hận thù bằng thích
Oán chất chồng cao- vời vợi thiên thu.!

Tuấn kiệt miền Nam, thân xanh như lá
Bởi nhục hình lảnh bản án khổ sai
Ngụy danh cải tạo hết mong ngày thả
Còng trói từ Nam ra Bắc lưu đày

Với sức người phải lên rừng đốn củi
Thay trâu cày kéo gổ trên non
Cho tù ăn bằng bo bo, mì lát
Đói rét thảm thê, sức lực hao mòn!

Dân miền Nam đang yên bình no ấm
Cờ đỏ về đảo ngược cả luân thường
Nhục tủi đó, vết in còn sâu đậm
Đã là người ai không nhớ quê hương!

Ta sẽ về ngày Việt Nam rạng rỡ
Cờ vàng bay trên gấm vóc quê hương
Người lưu vong trở về mừng gặp gỡ
Chữ tự do nở rộ khắp phố phường

Em không nhắc, lòng của ta vẫn nhớ
Phải trở về thăm lại đất tình quê
Lòng ray rứt bởi vì lá cờ đỏ
Vẫn còn treo- ngăn cản bước đi về…

thy lan thảo

Trở lại Đầu Trang

Trở về Trang Thơ