Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Hai Bài Thơ nữa của Thylanthảo



 

                 TUỔI MÙA THU

Mười lăm, mười bốn, hay mười ba
Tuổi quá năm mươi có phải già ?
Chút mầm yêu muộn em ươm giống
Để tuổi mùa thu ý nở hoa ...!

                 Ba mươi năm trước trăng huyền nhiệm
                 Anh bước ngược về theo lối quen
                 Đôi mắt thật hiền luôn mãi nhớ
                 Như lòng vẫn nhớ tháng tư đen ...

Trời xa sao bỗng dưng mây gió
Hội ngộ cùng trăng duyên thuở xưa
Tuổi em chớm úa thu rồi đó
Anh đã một thời ướt gió mưa ...

                 Buổi gặp nhà em, trăng mười bốn
                 Mi chớp thẹn thùa tuổi học sinh
                 Nhìn anh áo trận sương pha tóc
                 Một chút hồn nhiên đậm ý tình.

Để rồi sương gió trời lưu lạc
Mưa ngược tháng tư đắng nát lòng
Áo khổ sai đày thân đất Bắc
Trời Nam mờ mịt mắt xa trông ...!

                 Tám năm thoát khỏi đời giam cấm
                 Nhưng vẫn xích xiềng luôn bên thân
                 Cả đất trời Nam cờ đỏ thẫm
                 Biết đâu nương tựa để dừng chân ?!

Tình cờ đất khách thân lưu lạc
Gặp lại em, duyên đã an bày
Ba chục năm rồi em gợi lại
Tình buồn đất lạ thấm men cay ...

                 Em à em, tại sao không là
                 Tuổi mười lăm, mười bốn, mười ba
                 Để mình ngọt ý yêu cuồng nhiệt
                 Chung một vòng tay môi nở hoa

Bây giờ có muộn không em nhỉ
Một đóa hồng tươi có trễ tràng
Bên chồng có thật lòng em nghĩ
Tình yêu- gió mát buổi hè sang ...?!

                        thylanthảo

 

 

 

TÂM  LÒNG  VẪN  NHỚ

Con về, mẹ kể đời lưu lạc
Từ thuở tháng tư gió ngập trời
Con đi, mẹ tính từ ngày tháng
Cờ đỏ tung bay…xóa nụ cười.!

            Mấy năm từ lúc con ra Bắc
            Nhà chỉ trông nhờ một chị con
            Đồng lương dạy học ôi se thắt
            Cơm độn khoai…thương cuộc mất còn!

Ba con bệnh chẳng chi trầm trọng
Bác sĩ tận tình chăm sóc cho
Nhưng mà tiền, thuốc đều không có
Đói đói con ơi…Ớn Bác Hồ

            Ngày ba nhắm mắt yên xuôi giấc
            Về chốn vĩnh hằng chẳng được yên
            Đứa con tù tội còn hay mất
            Lòng mẹ xa xôi lắm lụy phiền

Từ khi nhận được thư con viết
Đất Bắc xa xôi chỉ mấy dòng
Mẹ mới tạm thời an được giấc
Thương con đói lạnh nát tấm lòng…

            Khăn tang chưa kịp khô dòng lệ
            Chị vội lên đường ra thăm em
            Chen giữa chợ đời đâu phải dễ
            Tương lai dạy học, bóng trời đêm…

Em biết dù buồn chị vẫn vui
Nhìn em vẫn vững ý xa xôi
Dù trong tay giặc nhưng không thẹn
Vẫn nét hiên ngang dẫu ngậm ngùi.!

            Chị kể chuyện nhà buổi gió mưa
            Nắng sương vờn lượn bởi rào thưa
            Chị không kể chuyện ba yên giấc
            E sợ lòng em lạnh gió lùa…

Rồi chị cầm tay rưng mắt đỏ
Gắng giữ gìn thân, em nhé em
Phải sống để về thăm lại mẹ
Nhìn vầng dương sáng xóa trời đêm…

            Hăm mấy năm trời ta vẫn nhớ
            Gặp chị thân thương giữa cảnh tù
            Mẹ ơi! Đất lạ trời xa xứ
            Con khóc năm nào…mưa tháng tư

                                    thylanthảo

 

Trở lại Đầu Trang