Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Gửi Người Thơ -- Trở Thành Xa Lạ
Thơ Thylanthảo

 

 

 

 

 



GỬI  NGƯỜI  THƠ

Gửi  MH  HOÀI LINH PHƯƠNG
Giọng thơ ngọt ngào của Sài Gòn năm xưa

Hai mươi năm lẻ như cơn mộng
Chợt tỉnh mê đời tóc điểm sương
Một tháng tư về cờ rũ bóng
Sài Gòn tang tác nhớ mà thương !!
Vó câu chiến mã lời quy khứ
Kiếm bạc nghiêng vai nặng ý tình
Chiến trận bụi mù thân xơ xác
Ta về ý mỏi - cảnh điêu linh

Em của ngày xưa sắc hậu phương
Đọc thơ em viết nắng sa trường
Nở hoa ý thắm vương đầu súng
An ủi đờI trai - lạnh gió sương
Rừng núi Tây Nguyên - sương quyện mờ
Cảm lời em viết ngọt dòng thơ
Gió se sắt thắm riêng tâm sự
Vành nón nghiêng che - ý đợi chờ

Em gửi tâm tình em gái nhỏ
Tới người lính chiến bụi đường xa
Vần thơ xưa vẫn còn nguyên đó
Mà ý thơ nay đã nhạt nhòa !!
Từ lúc người trai tủi nhục thù
Tháng Tư buồn lắm - gió nghìn thu
Vẫn về lạnh lẽo đời giam cấm
Dõi mắt trờI xa cảnh ngục tù

Thì những vần thơ xưa em viết
Gửi người chiến sĩ trấn biên cương
Trời Nam nhỏ lệ buồn thương tiếc
Em có còn mơ chuyện chiến trường?!
Đất tạm dung buồn đọc thơ em
Bóng người lính chiến dưới trăng đêm
Vô tình em đã không còn nhớ
Gió thoảng hôn mê -bướm trước thềm!!

Tháng Tư nhục lắm cả trời Nam
Em thoát ra đi giữa cát lầm
Nên ý thơ xưa em cũng thoát
Mặc người lính cũ – tủi hờn căm
Buồn nhớ Linh Phương - gửi Mỹ Hương
Rừng xưa kiếm khách dưới trăng sương
Hẳn đâu chuyện cổ - mài gươm báu
Nửa giấc mơ vui cảnh chiến trường!

    Thy Lan Thảo

 

 



TRỞ THÀNH XA LẠ

- Thoáng chút tình xưa...


Với em ngày tháng xa rồi
Anh xuôi tay ngủ cho vơi nhọc nhằn
Cát vàng im nắng bãi hoang
Tuổi thơ anh đó - ngỡ ngàng còn đây
Tình yêu em chẳng đọa đày
Mà sao ý lại đắng cay tủi hờn
Áo văn khoa, nắng hoàng hôn
Mắt Văn khoa ướp cho hồn lên men
Tự thân đâu thể ươn hèn
Trói chân buộc cánh để rèn lấy thân
Mắt còn ngơ ngác bâng khuâng
Một đời lầm chỉ một lần thôi em

                                     
Đi tìm tiên nữ trong đêm
Thân anh chỉ có bình yên phút nầy
Ban ngày nắng đắng mưa cay
Cho vừa một kiếp lưu đày hôn mê
Nửa đâm tuổi trẻ gọi về
Nhớ em dáng ngọc tái tê tấc lòng
Văn khoa trời vẫn nắng hồng ?
Ở đây núi vẫn chập chùng vây anh
Cánh chim giờ quá mong manh
Làm sao bắt được mây lành tình yêu
Ơi em thương nhớ từng chiều
Thân anh rời rã cô liêu chất chồng

    thy lan thảo

 



Trở về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang