Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Lối Cũ Nắng Mờ
Thơ Thylanthảo


 

 

 

 



Ta về thăm lại dòng sông cũ
Ngõ lối nhà em đã khác xưa
Có chút mây đen đang vần vũ
Hình như trời sáp nổi giông mưa...

Cũng vẫn con đường lồi lõm đá
Nhà cất ven sông lộng gió chiều
Biết hỏi ai đây... người xa lạ
Cảnh đời vĩnh cữu được bao nhiêu!?

Hồi đó dưới tàn cây trứng cá
Mặt em tươi rói đứng chờ ai
Nhịp của tim mơ tình giục giã
Mắt ướt nhìn trời ngắm mây bay...

Ta về tù núi rừng xa lạ
Tờ phép mười ngày qua thật nhanh
Tất cả thời gian cho em cả
Vẫn chưa thấy đủ vẫn mong manh...

Giòng sông nước vẫn êm đềm chảy
Sóng gợn lăn tăn nắng ngả chiều
Ta nhớ áo em màu tím nhạt
Ảnh hình đẹp quá của người yêu....





Nhưng gió từ đâu sóng dậy trào
Đổi dời ai hiểu được tình nhau
Bước chân anh vướng trong xiềng xích
Rừng núi ngàn xa nuốt hận sầu!

Em đã xuống thuyền về bến hứa
Bỏ lại đường xưa cảnh năm xưa
Vui duyên mới...Nhớ làm chi nữa
Mặc người năm cũ ướt gió mưa...

Ta sống trở về từ địa ngục
Quỷ ma chì chiết ốm thân tàn
Về lại đường xưa ta biết mất
Thuyền không neo đợi đã sang ngang...

Tàn cây trứng cá nay che mát
Mát cả lòng ta đã chai sần
Áo hoa tim tím xưa em mặc
Ray rứt hiện về lạnh buốt thân

Ta đứng trên bờ sông, chiều vắng
Bóng ai in rõ nước trong veo
Lung linh đáy nước tình xưa nặng
Vun vút trôi nhanh thoáng vụt vèo

                       thylanthảo

Trở về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang