Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Không Men Mà Say
Thơ Thylanthảo


 

 

 

 



Trong Một Cơn Say

Rót thêm rượu cho vần thơ chếnh choáng
Cho ngả nghiêng từng con chữ rã rời
Cho đường đời dài nữa để rong chơi
Cho chân bước lang thang về tháng chín

Vào cõi thế cùng trăm năm say tỉnh
Ta tìm ta trong những tấm gương mờ
Nhiều đêm về nằm ngủ với vần thơ
Sáng thức dậy thấy mặt trời đã tắt

Xin từ giã mùa hạ buồn hiu hắt
Và cơn mưa vội vã xuống bên chiều
Con tim nào chưa thấm đủ tin yêu
Tâm tình héo như hoa hồng trước ngõ

Trong trí nhớ vết mực ngang xóa bỏ
Những tri âm cùng nâng chén một thời
Những người tình tìm hạnh phúc chơi vơi
Cho tất cả chỉ còn là sương khói

Đêm say khướt gối đầu trên dấu hỏi
Ta thấy ta là nguồn cội mông lung
Em là ai ta thương nhớ không cùng
Như một nửa linh hồn ta đã mất

 
ĐỖ HỒNG





Không Men Mà Say
(họa lại nguyên vận từ bài thơ "Trong Một Cơn Say"
của Đổ Hồng)

Không men rượu vậy mà thơ chếnh choáng
Chữ rớt ra từ ý nhớ rã rời
Đường tình yêu đâu phải chỗ rong chơi
Thì đừng nhớ tháng nào là tháng chín
Trời vào thu giữa lòng ta yên tĩnh
Mây lững lờ che khuất ánh trăng mờ
Ai bên thềm ngồi tìm ý viết thơ
Mắt ngây dại nhìn trăng mơ lịm tắt
Đã qua rồi tháng hạ buồn hiu hắt
Nhìn phượng rơi mưa lén đến từng chiều
Thuở học trò vào tuổi mới chớm yêu
Mắt rực sáng dáng ai qua đầu ngõ
Thơ viết rồi tự dưng buồn xé bỏ
Bởi buồn vui cùng đến chỉ nhất thời
Em kiêu kỳ tự tách bước chơi vơi
Chữ kết họp phải đâu là sương khói
Nhìn em đi giữa lòng ta tự hỏi
Mây về đâu, trăng sáng, tối mông lung
Em là hoa, tình xin bước đi cùng
Tình cho hết đâu còn gì để mất
Ta đã nói với em lời chân thật
Tự lòng ta yêu nhớ rớt thành thơ
Chỉ xin em ... Ừ, một tiếng đợi chờ

Là mãn nguyện kết bài thơ như ý

      thylanthảo (Houston- 77043
       chiều mưa rỉ rả, dễ nhớ ông bà ông vải)

Trở về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang