Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Ý Vẫn Ngàn Phương
Thơ Thylanthảo


 

 

 

 











Trăng của ngày xưa chút muộn phiền
Gió về lay nhẹ nỗi niềm riêng
Em ơi, đâu dễ gì quên được
Đêm vẫn thầm mơ trọn giấc yên.

Tự thuở hoàng hôn mây kín đen
Mắt buồn xa xót nỗi ươn hèn
Tuổi xuân thôi đã xuôi lầm lỡ
Dáng bước bên đường ai nhớ quen

Mây tự trời cao vẫn lững lờ
Em à, sương gió ướp hồn thơ
Trăng xưa áo trận đường xa bước
Trăng của hôm nay - ý nhạt mờ...

Mắt vẫn huyền mơ ướt ý ai
Yên trong tâm thức vẫn thương hoài
Đôi mi xưa chớp làm chi để
Buồn ngó mây chiều lơ đảng bay

Chớn chở tường cao, vách núi cao
Nam Hà rừng vẫn sắc xanh màu
Mây ngang đầu núi buồn im đứng
Ngó hường trời Nam xót tủi đau.

Em ạ bốn phương trời vẫn kín
Ta thân tầm gửi sống lưu đày
Hăm mấy tuổi đời đà sớm lỡ
Mịt mù sương gió ướp đời trai...

Thì thôi len lén nhìn trăng sáng
Trăng chẳng riêng ai của đất trời
Đôi mắt ngày xưa ta giữ kỷ
Lầm tưởng riêng mình - ý đắng môi

             thylanthảo

Trở về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang