Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

…tìm lại một mùi hương
Truyện ngán của Thu Hương




thu huongMấy ngày nay Hương Quỳnh cảm thấy nao nao, bồn chồn. Có phải vì thời thiết cuối hè sang thu có các cơn  mưa dông chợt đến chợt đi. Các đám mây vần vũ nhuộm đen một góc trời, các luồng chớp  và các tiếng sấm vang động kinh hoàng gợi nhớ  trong cô những năm tháng chiến tranh. Hay là chậu quỳnh vườn trước của người cha thân yêu để lại cho cô  đang trổ đầy nụ. Các cánh ngoài đang trở màu hồng rất nhạt, hé chút màu trắng tinh bên trong, tươi tắn với sương nắng gần ngày nở.  Còn dấu sâu kín trong tim người cô phụ, kỷ niệm nhạt nhoà xưa cũ đang thức dậy. Tối nay cô sẽ có buổi trà đàm  với vài bà bạn để mừng hoa quỳnh nở, đọc thơ cho nhau nghe bên hương trà thơm ngát, dưới ánh trăng trong…

Sáng nay cô dạy sớm hơn mọi ngày,  ra vườn tước một nắm lá trà dầy cánh đang ngả màu vàng,  bứt một mớ nụ lài đang hé nở, pha trà.  Với tách trà trong tay, cô đi dạo quanh vườn.  Khoảng không gian hình như cao rộng hơn vì hương trà và không khí trong lòng miền thôn dã. Chiều đó trên con đường ruộng vắng, vòng vèo vào xóm, có người đàn ông lầm lũi bước, đầu cúi gầm, mắt xa vắng.  Hình như ông  đang miên man suy nghĩ đến một người.  Con đường ruộng ghồ ghề này ông thuộc nằm lòng tứng vết chân trâu bò, từng bụi cỏ dại, từng đọan đường vỡ vì lụt nước hôm nay hình như dài hơn con đường trong tiềm thức ông hằng nhớ.  Ông nhớ đến người vợ năm cũ, người ông yêu thương, người vợ vô tội của ông. Căn nhà mái ngói âm dương đầy rêu mốc hiện ra trước mặt.  Hàng dừa nặng trái ven lạch nước, vài cây cau thẳng tắp với giây trầu vàng quấn quanh, cội me già và cây rơm kế vườn..  Giàn tầm xuân nở rộ, cây cầu gỗ cũ  bắc ngang con lạch nhỏ lối vào nhà một gọi mời thôi thúc trong lòng ngưòi đàn ông đứng tuổi..  Càng gần  đến nhà  tim ông lại nhói buốt.  Như những cơn dông, mỗi lần nhìn vào vườn, lòng ông lại một trời bão nổi.  Ông ao ước  một điều gì đó giữa ông và người chủ nhà.   Cho dù đó là một lời nói  nặng rủa xả hay một lời nhẹ nhàng đầy hờn giận của người chủ vườn.…sao không vzô,  sao đứng sớ rớ hoài ngoài đó, trà đang nóng ba thằng Đức  à … hay là … vzô thì vzô, đi thì đi cho khuất mắt, đứng chộn rộn ngoài đó cho mất công   … Ông mất mát quá nhiều, niềm ân hận gậm nhấm tim ông , ông đã lỗi lầm bỏ quên hạnh phúc thực để đi tìm ảo ảnh. 

…  Hơn hai mươi năm trước, trong ngôi nhà ấy ông tìm được hạnh phúc đầu đời. Ông được ba Hương Quỳnh gọi giúp pha trà tiếp khách trong các tối trà đàm.  Ngày đó, ông mừng vui được thầy giáo coi ông như đứa học trò cưng, nhưng nỗi nôn nao lớn nhất vẫn là nhỏ Hương Quỳnh có đôi mắt to đen, làn da hồng mịn, hay cười và nhõng nhèo đủ chuyện.  Bây giờ mỗi lần ông đi ngang nhà cô,  nhìn giàn tầm xuân hoa nở ,cánh rụng rơi trên chiếc cầu gỗ đơn sơ, cây cầu chính tay ông đã từng đóng đanh,lội nước sửa những hư hỏng nho nhỏ, tim ông lại dạt dào niềm thương cũ.  Ông thầm nghĩ màu hồng dợt các cánh hoa đâu so được màu hồng trên mặt Hương Quỳnh khi môi ông chạm nhẹ trên môi người thương một ngày xa xưa.  Nỗi rung động ông chưa bao giờ cảm nhận trong thân thể tràn đầy sức sống của tuổi đôi mươi.   Ông hôn  người yêu lần đầu dưới bụi tầm xuân.  Rồi ngày ông tập kết ra bắc ông lau nước mắt Hương Quỳnh không biết bao nhiêu lần.   Thế mà ở tuổi ngoài sáu mươi,  ông không có đủ can đảm bưốc qua cây cầu gỗ cong để được cô mời một ly trà tươi thơm mùi hoa lài…

Chậu quỳnh của cha cô trải qua những năm dài khói lửa vẫn sống.  Các cành quỳnh được dựa vào gốc dừa theo năm tháng càng ngày càng có nhiều hoa nhiều nụ.  Cô chăm sóc nâng niu no, tặng vật của cha.  Một vị thầy gương mẫu được bao người trọng nể yêu quí, Cha cô yêu mến văn chương và trân quý hoa quỳnh .  Ông và các bạn hay có những buổi trà đàm các đêm quỳnh nở, ngâm thơ trò truyện. Huyền thoại mỗi đóa quỳnh một nàng tiên trong khối óc trẻ thơ và các rộn ràng của gia đình trong các đêm quỳnh nở ghi sâu vào tâm hồn nhỏ.  Những đêm trà đàm ngoài bánh ngọt nhỏ tha hồ ăn,không bị rầy và một thế giới huyền nhiệm của trăng, của bóng dừa, của mây trắng lang thang.  Thời gian chờ quỳnh nở, nhỏ hay nhìn mây rồi tưởng tượng đến các cô tiên trong các bộ cánh mong manh như mây đang trôi trên bầu trời đêm.  Một đêm tựa đầu vào mẹ  chờ hoa nở, nhỏ thấy  các nàng tiên từ từ thò các chiếc hài trắng xinh xinh bước ra từ các đóa hoa trắng muốt, và các đôi chân dài chạm mặt đất thật nhẹ.  Bầy tiên có các cánh tay trần mềm mại với các tà áo trắng mỏng như mây, các nụ cười hiền dịu, các đôi mắt đen to ngơ ngác nhìn trăng.  Trong mùi thơm huyền diệu nhỏ thấy mình nhảy múa cùng các nàng tiên trong lời thơ sang sảng. 

Sáng sau tỉnh dậy nhỏ chạy ra phòng khách tìm các nàng tiên  nhưng chỉ thấy các bông hoa cum cúp cánh treo trên cành quỳnh.  Nhỏ khóc to làm ba mẹ chạy ra ôm nhỏ, nghe nhỏ kể lể về các nàng tiên.  Ba ôm nhỏ vào lòng, vuốt tóc nhỏ rồi âu yếm nói với mẹ cô:
-   Con gái anh sẽ thay anh săn sóc chậu quỳnh.  Anh muốn con biết thêm về văn hoá nước nhà. 
Ba ôm nhỏ vào lòng, chỉ tay vào trán cô:
-   Thôi từ nay con  sẽ là một thành viên của hội …thưởng lãm thơ  văn và ngắm quỳnh nở  của ba. 
Nhỏ Hương Quỳnh quen không khí thơ văn  trong các buổi trà đàm của ba cho dù chẳng hiểu biết gì.  Nhỏ chẳng bao giờ thấy các nàng tiên thoát thân từ các đóa quỳnh trắng muốt  tỏa hương thơm trong vườn vào mùa quỳnh nở,  nhưng các nàng tiên cứ quanh quẩn trong tiềm thức đưa nhỏ vào thơ văn.

…Quang một trò cưng, được ông thầy cho tham dự các buổi trà đàm và săn sóc hoa cảnh trong vườn.  Quang cảm phục kiến thức của thầy giáo, ông là thần tượng của Quang.  Năm Hương Quỳnh tròn mười ba, nhỏ được giúp mẹ pha trà, làm bánh ngọt cho các buổi thơ .  Có lần vô tình, cô nghe cha  nói với mẹ :
-    Trò Quang  thông minh lắm.  Coi bộ nó trung hậu và có thể làm rể mình được đấy.
Hương Quỳnh nghe tiếng mẹ cười nhẹ:
-    Con còn khờ dại, ba nói chi truyện trên trời dưới biển.  Lỡ con mình không ưng Năm thì sao hay thằng Quang lớn lên yêu người khác thì khổ con mình.  Tui chỉ thích thằng nào nó hiền như ông và tui thôi.  Thằng Quang mắt sáng như sao.   Tướng nó tốt quá, con Hương Quỳnh nhà mình hổng giữ được nó đâu.  Thằng Quang nó hăng say sinh động năng nổ lắm.
Mẹ cô xuống giọng:
-    Con Hương Quỳnh nó hiền mà lại giống ông, thích thơ văn, không tốt ông à..
-    Má nó hay tin tầm bậy nào.  Con của anh thì phải giống anh chứ.  Anh tin con khi lớn khôn, nó đủ lo cho cuộc đời của nó.

Thưở đó tuy mười ba, Hương Quỳnh thấy nhớ một cái nhìn, một nụ cười của Quang nếu anh không có mặt trong các buổi mạn đàm của ba. Không những Quang giúp cô giáo pha trà, mang bánh kẹo ra vườn quỳnh các buổi quỳnh nở mà Quang còn phụ giúp thầy giáo trong vấn đề liên quan đến trường học.  Thầy giáo yêu anh học trò ngoan ngoãn thông minh.  Trò hay hỏi thầy về Kiều,  mang về các tác phẩm văn chương Pháp bình cùng ba. Cho đến một ngày ba có vẻ ưu tư.  Mắt cha không dấu được Hương Quỳnh những lần ông nhìn con.  Trong đôi mắt tinh anh của ba cô cảm thấy một  điều gì lo lắng.  Các buổi trà đàm nặng về chính trị và thời cuộc. Quang trở nên một người hăng say nói về chính trị làm ba, các bạn ba cảm phục.

Thời gian trôi nhanh, Hương Quỳnh càng ngày càng duyên dáng mặn mòi hơn.  Cô giúp mẹ pha trà làm bánh ngọt và bàn luận cùng ba và các bạn của ba cô về văn thơ.  Mắt ba sáng rỡ mồi lần đọc một bài thơ mới cô viết về ước mơ của tuổi trẻ và về mùi hương của hoa quỳnh. 
Một đêm quỳnh nở, một đêm thần thoại, có trăng treo cao tỏa ánh vàng.  Quang hôn  cô ngay dưới dàn tầm xuân.  Hương Quỳnh bàng hoàng như bị điện giật, đầu óc mang mang cả buổi trà đàm.   Nụ hôn của anh làm cô  không ăn không ngủ.  Cô hay lang thang trong vườn  Cô ao ước thời gian ngừng trôi để Quang bên cô mãi mãi, được đứng riêng trong vòng tay anh.  Giây phút đó một huyền nhiệm, hoa trong vườn nhè nhẹ  tỏa hương thơm.

Một ngày ba mẹ mang quà đến thăm ba mẹ Hương Quỳnh.  Ba cô từ chối lấy cớ Hương Quỳnh còn nhỏ, khi nào đủ mười tám, ba sẽ cho lập gia đình.  Tuy bị từ chối nhưng Quang không buồn vì Quang biết Hương Quỳnh thương anh và thầy giáo rất cưng Quang.  Quang hay gặp thầy giáo trong phòng riêng, cả hai rù rì nho nhỏ nhiều tối.  Ba càng ưu tư hơn.  Ba có vẻ già đi nhiều, một tối Hưong  Quỳnh lén nghe mẹ nói chuyện trong phòng riêng:            
-    Papa nên nghĩ cho kỹ.  Nguy hiểm cho Papa.
-    Để anh lo. Mấy năm rồi, em thấy thằng Quang nó hay gặp riêng anh ngoài việc nó muốn làm rể mình, nó muốn lôi kéo anh vào chính trị, đảng đỏ. 
Cô không nghe tiếng ba nói vài giây, giọng ba hình như nhỏ hơn: 
-    Bạn bè chòm xóm có con trai thời này đều bị lừa phản .  Bà thấy đó, nhiều nhà giàu bị cắt cổ trôi sông nghĩa là sao?  Ai cũng ghét thực dân nó đô hộ mình.  Ai cũng muốn độc lập.  Có ai muốn làm nô lệ cho ngoại bang dâu.  Mình chống Tầu bao ngàn năm nay lại chui vào rọ cho chúng chỉ huy là một sai lầm kinh khủng.  Anh không đồng ý, cái đầu của anh nhìn thấy đảng đỏ đang lợi dụng con em mình.  Em thấy đó, thằng chín con chú Khoai tá điền ôm mìn nhảy vào xe tăng .  Đảng nói xe tăng là xe giấy, nó chết còn cái xe thì không hề hấn chi.  Lời tuyên truyên cho bọn ngu dốt… khi đất nước thanh bình mọi người có cơm ăn, nhà ở và ăn toàn thịt bò không à. .. Mình đang có nhà ở, có ai chết chóc gì đâu.  Có làm thì có ăn chứ sao lại ngồi đó rồi ăn thịt bò, nghe thất học làm sao.

Cô không thể tưởng tượng trong đời sống không có Quang. Năm Hương Quỳnh vừa tròn  mười tám, Ba má Quang mang trầu cau đến nhà, ba  vui vẻ nhận lời với điều kiện Quang ở rể, lấy cớ ông chỉ có Hương Quỳnh là gái. Mẹ Hương Quỳnh  biết con thương Quang nhiều, đôi lúc chải tóc cho con, mẹ  cô hay thì thầm :
-  Con coi bộ thương thằng Quang đậm à.  Má biết, hai đứa bay thương nhau bao nhiêu năm nay. Con làm vợ nó ba má vui lắm, ở thôn xóm này có ai hơn nó đâu. Ba chỉ có con và anh Hai con thôi. Thằng Hai, mẹ không lo cho nó. Rồi nó cũng như ba, sống đời trong sạch, làm thầy giáo làng.  Ba mẹ muốn con làm nghề dạy học cho nên ba nuôi con như thế nào thì con biết đấy.  Ba thương con là gái, đời con gái thì như bông như hoa.

Hương Quỳnh làm vợ Quang từ đó.  Anh về ở nhà cô, năm sau thằng Đức chào đời.  Con vừa tròn năm tuổi, Quang hoạt động tích cực cho đảng đỏ, sau ngày đình chiến, hiệp định Geneve  ký kết Quang cho vợ biết anh cần phải đi ra bắc tiếp tục lý tưởng, giải phóng nước nhà.  Hương Quỳnh khóc không biết bao đêm.  Con cô  tự nhiên không có cha.  Cô nghe radio biết rằng 1954 có gần hai triệu người bỏ bắc vào Nam tìm tự do.  Cô hỏi chồng thì anh không trả lời chỉ nói rằng anh phải theo lệnh cấp trên.  Anh hứa trở về trong vòng hai năm khi có tổng tuyển cử.  Cô hỏi anh tại sao hai triệu người vào Nam, anh nói cô nghe lời tuyên truyên của bọn phản động trên đài.            Trước ngày đi, một hôm Ba gọi con rể  vào phòng to nhỏ thế nào mà cả hai nóng giận to tiếng đên nỗi má cô phải lên tiếng.  Quang đổ lỗi cha vợ. Ba cô có vẻ buồn nhiều, có lần thầy giáo gọi anh học trò ngoan vào phòng nói chuyện. Thầy nói với trò bằng một giọng rất trầm:  “ …nước nhà sẽ bị đau khổ nếu cuộc cách mạng thành công vì Việt Nam mình khác.  Mình đang đứng hàng một trong vùng đông nam á vì hải cảng Saigon rất quan trọng, vì mình tiếp xúc với thế giới tây phương, vì mình có nhiều tài nguyên và nhân tài.  Không thể một sớm một chiều giết hai ba thế hệ cho đảng đỏ là sẽ có một Việt Nam hoàn toàn công bằng.  Con quên rằng con người có khối óc, con quên luật thiên nhiên.  Cái gì xấu sẽ bị đào thải theo thời gian.  Rút ngắn nó đi theo trật tự con người, không tình thương , nhiều hận thù rất nguy hiểm.   Đập đổ một nền văn hoá của quê mình rồi nhập môt văn hóa ngoại bang là hoàn toàn sai lầm.  Văn hoá cần có thời gian gạn lọc để trở nên tinh túy.  Đập đổ bốn ngàn năm văn hóa cho bọn vô thần là phản bội tiền nhân.”  

Quang có lần nói với vợ nếu anh không là rể và quí mến ba cô, có lẽ ông già đã bị trôi sông rồi.  Anh khuyên vợ nên nói cho cha biết,  ông nên cẩn thận ngôn từ khi nói về đảng đỏ.  Cô nói cho mẹ nghe, mẹ hốt hoảng tìm Ba.  Ông cười buồn:
-   Rể tui nó cảnh cáo tui đó bà.  Nó nói tui rồi còn cho con mình nghe làm chi.  Đời con mình rồi sẽ lênh đênh.  Thằng Quang còn trẻ quá, nó không về đâu mà có về thì vợ con đùm đề.  Chỉ tội con mình vô tội sinh vào thời buổi nhiễu nhương.  Tôi chiều bà và con không cãi cọ ba cái tầm xàm bá láp không ăn nhậu gì tới mình cả. 

Từ đó ông thầy ít nói và chỉ thích ngắm quỳnh, trà đàm cùng các bạn già.  Tháng tám năm 1958 mùa quỳnh nở, Quang không giúp pha trà mang bánh kẹo cho buổi thưởng lãm quỳnh và ngâm thơ văn của ông già vợ.  Mấy hôm nay anh hay ngồi cùng  Hương Quỳnh và thằng Đức trên con cầu gồ dưới cổng tầm xuân thì thầm muôn lời âu yếm.  Hương Quỳnh chỉ khóc, nước mắt cô rơi  trên đầu thằng Đức, thằng bé chẳng hiểu gì vẫn nằm ngủ yên trong lòng mẹ.  Quang cũng khóc, khóc cho những ngày xa vợ con.  Nhìn chồng khóc, Hương Quỳnh có cảm tưởng anh sẽ chẳng bao giờ xa cô.  Đêm khuya hai vợ chông cô còn thao thức.  Cô xếp quần áo cho anh, bỏ vào ba lô cái áo len cô đan vừa xong và một nhánh quỳnh nhắc nhở anh mối tình cô có cho anh. Trong thơ gửi cho chồng cô muốn anh cho dù bận rộn thế nào chăng nữa, cũng biết nơi quê nhà, cô vẫn nhớ anh nhất là những đêm quỳnh nở. 

Quang không về ngoài những lá thơ một hai năm gửi về thương nhớ rồi bặt im.   Cô biết chồng cô có thể chết hoặc lập gia đình với một nữ đồng chí khác.  Anh còn trẻ sao qua được những trống vắng như cô. Ba khuyên cô nên có nghề để nuôi con. Hương Quỳnh đi học và  trở thành cô giáo làng… Thỉnh thoảng cô nghe Quang có đi về vài lần trong vùng nhưng chưa bao giờ về thăm cô, thằng Đức hay ông bà già vợ. Cô khóc bao đêm khi nhìn con mỗi ngày khôn lớn cứ hỏi về cha nó.  Cô hy vọng một ngày nào Quang sẽ về ôm con và cô, cùng ngồi trên cầu gỗ nhìn trăng. Anh sẽ hôn cô như nụ hôn đầu. Lời nói anh nồng nàn trìu mến: “Anh hứa là anh về. Anh về với em và con …” đôi khi cứ lảng vảng trong đầu cô. Nhiều đêm, nằm kế con trong giường, cô lắng nghe tiếng chó sủa, ao ước nghe được tiếng các bước chân Quang đang bước vào vườn.  Mong đợi, đợi mong, hy vọng rồi tuyệt vọng, giận hờn rồi tha thứ, tha thứ rồi giận hờn trong lòng người vợ trẻ.  Nồi cô đơn năm tháng dài chồng chất đè nặng trong hồn cô giáo nhỏ.

Tuổi xuân qua mau, thấm thoát Quang xa cô gần hai mươi năm.  Nào ai hiểu tâm hồn cô có người chồng tập kết. Đời cô trôi nhanh với tháng ngày, chiến trường sôi động chung quanh.  Đức con cô vào Sì Quan Võ Bị Đà Lạt. Đức giống cha với tình yêu quê hương hăng say và lý tưởng. Biết cha mình đi tập kết, Đức hay nói cho mẹ rằng có ngày gặp ba anh trên một chiến tuyến anh sẽ hỏi ba nghĩ gì khi làm hại quê huơng theo loài quỉ đỏ. Anh vẫn chờ ngày đó trong cuộc đời làm lính của anh. Đức, con cô không có dịp gặp cha để hỏi một điều Đức hằng ấp ủ trong tim mình. Con cô bị giết trong một đêm tháng tám có quỳnh nở thơm nức không gian và bọn nằm vùng đã bắn lén khi anh về thăm mẹ. Đức vừa đúng 25 tuổi. Ôm sác con trong tay mình trên con đường ruộng kế nhà cô muốn chết. Cô mất con, cô mất chồng vì ai. Nuớc nhà điêu linh vì Năm và đảng đỏ. Biết đâu Năm là người ra lệnh ám sát con cô …biết đâu …biết đâu…Nếu anh còn chút tình cũ anh đã chẳng bỏ cô gần hai mươi năm dài cô đơn. Nay cô chỉ có một đứa con nó cũng không còn.  

Sau 1975,  Hương Quỳnh nghe Quang trở về thăm thân nhân nhưng không đên thăm vợ cũ. Quang không thăm cô, mộ ông bà già và thằng Đức vượt trên sự chịu đựng của Hương Quỳnh.  Quang đã quên cô từ ngày bỏ mảnh đất quê nhà, chỉ có cô là mỏi mòn trong mong đợi. Chỉ có cô là thiệt thòi. Cô sờ lên mắt lên mặt, nhìn cô trong gương và biết cô đã bỏ lỡ thời son trẻ cho một người.  Cô được gì ngoài những sự đau khổ. Cô thề sẽ chẳng cho Quang bước qua chiếc cầu nhỏ vào nhà cô. Bao mùa dông qua trong đời cô, căn nhà mái ngói rêu phong, vườn hoa, lạch nước một thế giới riêng của cô. Cô không còn các giận hờn, đau khổ như những ngày còn trẻ. Cô vẫn sống vẫn mê văn chương. Các buổi ngâm thơ chờ quỳnh nở mang đến cho cô những ấm áp thân tình.  Trong vô thức cô nghe lời ba như đâu đây... con anh nó phải giống anh, nó có bộ óc …

Mặc dù có thằng cháu mười lăm tuổi giúp Hương Quỳnh dọn dẹp vườn tược, pha trà và các công việc khác, nhưng cô vẫn lo lắng, nôn nao làm cô đứng ngồi không yên, cô phủi bụi bàn ghế biết bao nhiêu lần dến nỗi đứa cháu  phải nhắc  nhở:
-    Cô Hương Quỳnh , cô mắc cười quá.
-    Sao dzậy ?
-    Con thấy cô phủi bụi cái bộ ghế cả hơn năm lần rồi. Cô cần gì nói cho con biết. Mà con thấy có gì làm nữa đâu. Cô không cho một hạt bụi vương trên ghế bàn nói chi hoa cảnh. Cô nghỉ đi cô. Mọi việc đều tốt đẹp theo ý cô.

Nghe lời thằng nhỏ, cô rót cho cô tách trà rồi vẩn vơ ra vườn. Hôm nay cô nôn nao quá, có lẽ vì là ngày đẹp trời, có lẽ vì quỳnh đậu cả trăm nụ, có lẽ vì trăng tròn ảnh hưởng đến người nữ. Cô dùng đủ lý do bào chữa cho lòng mình. Những nôn nao quen thuộc cũ ngủ yên trong vô thức nay giật mình thức giấc xôn xao trong lòng cô. Cô thở dài nói nhỏ trong lòng … cũng tại ảnh, quên vợ, hại con mới ra sự thể thế này … mà tui có đời của tui… phận tui chỉ có bấy nhiêu ngày với ảnh cũng đủ rồi … Tình yêu cô dành cho Quang đã chết từ từ trong năm tháng mong đợi. Cô quen với những cô đơn muộn phiền. Tin chồng về mang theo cô vợ khác như nhát dao cuối cùng cắt đứt sợi tình mong manh cô ráng giữ cho. Quang không còn là một thần tượng trong lòng cô giáo Hương Quỳnh. Cô không bước đi bước nữa cũng vì con. Cô không muốn người đàn ông nào có thể làm con cô đau lòng. Tuổi xuân cô, những tháng ngày cô đơn bương chải dạy dỗ con thơ. Vừa làm cha vừa làm mẹ, biết bao nhiêu khó khăn trong đời cô. Mà phải chi cô xấu xí cho cam. Cô chỉ là một người, một người nữ với các đòi hỏi mong ước của cô.  Cô có chồng cũng như không. 

 

Những năm tháng hy sinh tuổi trẻ, bị nhồi sọ, và với tình yêu mới, Quang quên vợ con.  Cho đến khi anh trở về miền Nam, anh bàng hoàng nhớ đến người vợ trẻ, và con trai của mình. Anh quên hết mọi thứ từ tình gia đình, quê hương để theo lời đảng đỏ. Càng sống trong miền Nam, nhìn cách trả thù hèn hạ bóc lột của người Cộng Sản anh chợt tỉnh. Tất cả hào quang của cách mạng, của hy sinh, của tuổi trẻ sống được cho tới 1975 thì bị chết tức chết tức tưởi vì sự thật. Quang ý thức được sai lầm thì đã muộn. Người Cộng Sản đang trừng phạt một miền Nam an bình, không giàu có nhưng hơn triệu lần dân miền bắc và có tự do trong ngôn ngữ trong suy tư. Quang mở mắt thì đã muộn. Anh nhớ đến lời thầy giáo xưa, tưởng đến sự cô đơn của vợ, thương đứa con không có tình phụ tử bị giết vì đồng chí của mình… Anh xa dần bạn bè đống chí cũ, sống âm thầm như con dã tràng. Cho đến bây giờ hình ảnh Hương Quỳnh cứ lảng vảng trong đầu ớc. Anh oán cái đảng đỏ đã lừa dối anh và toàn dân, đưa anh vào cảnh mất vợ mất con. Anh mặt mũi nào vác thân về gặp lại vợ con khi biết đứa con duy nhất cũng không  còn. Quang đau khổ. Anh trốn Hương Quỳnh. Anh không can đảm nhìn ánh mắt trách móc, những giòng nước mắt đau buồn. Anh sợ chính anh sẽ chẳng còn là gì trước sự đau khổ của cô. Anh vẫn ao ước được gặp cô chỉ để nói với cô một điều  như thầy anh, Papa cho rằng anh đã bị lợi dụng.

Bao nhiều năm nay Quang  đi qua nhà cô những đêm khó ngủ, nhìn căn nhà im lìm trong đêm vắng, anh khóc cho cuộc tình như bọt xà bông… Nhìn trăng tròn thả ánh vàng, người đàn ông đi quanh quẩn như người mộng du  trên con đường ruộng lồi lõm lối vào nhà Hương Quỳnh. Từ Saigon đến nhà cô ở Thủ Đức đâu có gần gụi gì. Càng đến gần tim người đàn ông càng đập nhanh. Ông bước nhẹ qua chiếc cầu gỗ, lẳng lặng không một tiếng động. Hương Quỳnh trong bộ bà ba trắng đang đọc thơ. Ông nghe tiếng đươc tiếng không. Ông len lén bò ra sau nhà, vòng qua cây rơm kế hàng dừa trên con lạch nhỏ. Trăng tỏ làm ông lo lắng có người nhận ra ông. May mắn Hương Quỳnh không nuôi chó cho nên ông an toàn ngồi dựa lưng vào gốc dừa nhìn trăng và cánh đồng bao la.  Lưng dựa gốc rơm, ông nghe tiêng cười đùa của mấy người đàn bà, ông nghe giọng Hương Quỳnh êm êm đang đọc thơ. Tim ông bồi hồi thổn thức, trời ơi hơn hơn ba mươi năm, ông trở về đây như kẻ trộm đạo. Ông không ngờ Hương Quỳnh vẫn còn xinh đẹp, ông không ngờ vợ ông theo nghiệp thầy ông mê thơ văn và vẫn có các buổi trà đàm khi quỳnh nở. Ông chợt nhớ đến cành quỳnh khô quắt khô queo trong ba lô của ông bị người nữ đồng chí cho vào  than hồng đốt cùng lá thơ của Hương Quỳnh viết cho ông khi anh vắng nhà. Khi anh hỏi về khúc quỳnh khô héo và lá thư, anh bị kiểm thảo vì tư tuơng còn phong kiến và ảnh hưởng của thực dân. Anh giận nữ đồng chí đó nhiều ngày nhưng rồi cũng thôi. Bây giờ chỉ cách người tình đầu tiên vài mét, nghe giọng đọc thơ, tình thương trở về như nưóc từ con lạch đang xôn xao chảy vào ao. Xôn xao lẫn với ngậm ngùi, nước mắt ông cứ lặng lẽ lăn nhanh trên làn da nhăn.

Trở lại Đầu Trang