Trang Web Hướng Dương Txđ


Trở Về Trang Chính

Giới Thiệu Thi Phẩm Trần Đan Hà
Thích Huyền Lan viết - Hồng Vân - Đoàn Yên Linh đọc



Đây Chương Trình Tiếng Thơ.
Kính thưa quý vị.
Trung tâm Hương đạo trân trọng giới thiệu Album thơ của Đan Hà. Do tác giả biên tập thực hiện. Qua giọng ngâm của các nghệ sĩ: Hồng Vân. Đoàn Yên Linh. Bảo Cường. Thúy Vinh. Phan Xuân Thy. Kim Lệ. Huyền Tịnh. Vân Khánh. Hải Âu và Đài Trang. Rất mong quý vị yêu thơ thanh thoát tâm hồn hơn khi thưởng thức những dòng thơ của Đan Hà. Trong chủ đề: Có Một Trời Thơ.
Kính thưa quý vị nhà thơ Đan Hà tên thật Trần Văn Huyền, sinh năm 1945 tại Cam lộ, Quảng trị. Vùng đất quê hương Việt nam. Nơi chốn nầy đã một thời bom đạn cày xới hoang tàn. Có thể nói không có đâu đau thương bằng vùng đất Quảng trị của thời đất nước chiến tranh.

Nhưng ở nơi đó quê hương Cam lộ, Quảng trị, Đan Hà sinh ra và lớn lên bằng cả tâm hồn người con quê Việt đong đầy chất liệu: Tôi có chùa xưa, có miếu đường. Ngày rằm mồng một đến dâng hương. Cầu cho quê mẹ thanh bình mãi. Như tiếng chuông chiều vọng bến sương.
Tình quê hương che chở qua năm tháng. Đan Hà coi như phần xương máu của chính mình không thể tách rời được bởi vì: Lời ca dao ngọt lịm ở đầu môi. Đã thấm đậm trong lòng tôi thuở nhỏ. Thì bây chừ lại mần răng mà bỏ. Nên muôn đời vẫn nhớ tiếng quê tui. Thấm đậm tình quê hương trong nề nếp Tổ tiên bống nghìn năm Văn hiến. Đan Hà càng thấy cuộc sống dạt dào hơn. Khi ánh sáng đạo vàng soi tỏa tâm hồn bởi chất liệu yêu thương vô ngã. Cho nên khi bước chân dạo trên sông Hằng quê hương cõi Phật, Đan Hà đã trào dâng cảm xúc: Văng vẵng đó đây lời kinh tiếng niệm. Ru hồn thiêng mộng muội giữa vô biên. Như tiếng sáo cung trời thấp thoáng hiện. Chúc tụng ngày đã thắp sáng màn đêm.

Trong cuộc sống lắm điều vinh nhục hợp tan kiếp người. Khi ta cất bước vào đời bao giờ chúng ta cũng để lại những hoài niệm đã trôi qua âm thầm trong tiếc nuối như Đan Hà: Ta ao ước một ngày nào nắng đẹp. Trở lại thăm xứ Huế thân thương. Thăm nón bài thơ áo học trò khép nép. Giờ tan trường soi bóng dưới sông Hương.
Bước lãng du vào khung trời sương gió. Xa quê là đau thương lại càng thấy đau thương hơn khi làm kiếp tha phương cầu thực. Như Đan Hà đã thốt lên: Ta đã đi qua bao vùng xa lạ. Núi sông cao biển rộng ngỡ không bờ. Tìm bóng quê hương đã nghìn trùng quá. Nên phố phư ờng đông mấy cũng bơ vơ. Cô đơn quá bơ vơ quá trong nỗi niềm người con ly hương. Đanh Hà đã ngất hồn trong nỗi buồn nhớ về quê hương thật da diết và tình thơ lai láng mang nặng ân tình người con quê Việt. Đan Hà lại nức nỡ hơn: Anh trót đã hơn mười năm phiêu bạt. Ôm tình quê trong nỗi nhớ ngút ngàn. Phía đại dương còn xanh màu bát ngát. Con sống còn vỗ mãi giữa hồn hoang.

Kính thưa quý vị yêu thơ thân mến. Đó là những gì mà chúng tôi cảm nhận được từ cõi thơ của Đan hà. Trân trọng gỡi đến tất cả quý vị nhưng người con quê Việt của chúng ta đang sống trong nỗi nhớ quê hương từng ngày mong tháng đợi năm chờ một lần về thăm lại quê xưa.

Và giờ đây xin mời quý vị nhè nhẹ trút cõi lòng mơ về một thời nơi quê nhà mà thưởng thức từng bài thơ Đan Hà, như chính mình trong đó với bao tâm sự khắc khoải hoài niệm hình bóng quê nhà. Như câu thơ mang tâm trạng rất dễ thương của Đan Hà: Ở phương đó có biết rằng ta vẫn. Sống bơ bơ theo ngày tháng nhiêu khê. Cây có cội nước có nguồn đã hẵn. Nên thiết tha biết mấy một mai về… !

Trở lại Đầu Trang

 

 

';