Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Thơ Trần Đan Hà


 

 


Đường xưa áo lụa



Thướt tha đường xưa áo lụa
mượt mà phương thảo xanh non
tung tăng như bầy bướm lượn
trôi về trên khắp ngã đường

như con sóng ngoài biển cả
dập dìu từng chuổi đi qua
đường về chia thành mấy ngã
ngã nào đến giấc mơ hoa

ủ hương khi chiều bay thoảng
cho hồn còn vẫn thiết tha
nắng lên thêm hồng đôi má
hay duyên em tuổi ngọc ngà

dịu dàng bay tà lụa trắng
em về gót nhỏ đường son
bên đường có cây bông sứ
trên vai búp trắng dịu dàng

con đường chở hồn trinh trắng
dịu dàng như nắng ban mai
bên trời phượng bay màu thắm
lung linh ánh đẹp tuyệt vời

Trên cao dường như lá hát
êm như khúc nhạc thiên thần
không gian lên màu bát ngát
em về khua nhẹ bước chân

Đầu nghiêng vừa che vành nón
ngập ngừng phủ xuống bờ vai

tóc thề trôi như dòng suối
trôi theo hình bóng trang đài

Thương ôi! đường xưa áo lụa
muôn đời lòng vẫn thiết tha
mỗi chiều nắng vàng gợi nhớ
trong hồn bóng cũ đã xa ...!

 

 

  Chiều xưa áo tím


Đường xưa em về khua nắng
dịu dàng áo tím đong đưa
gió lên bên cầu thấp thoáng
bâng khuâng như lúc giao mùa

Con đường nằm im bóng mát
bên hàng long nảo lên xanh
gió chiều thầm nghe lá hát
êm đềm như giấc mộng lành

Đường chiều gió bay tà áo
tay che nghiêng nón bài thơ
ngại ngùng em cười không nói
bên trời giọt nắng vàng mơ

Khuất xa áo em màu tím
cuối trời nắng đã vàng phai
cho thương nhớ về đan kín
dáng em còn nét trang đài

Tóc xanh bay chiều gió lộng
trên cao mây phủ xuống đầy
nắng vương trong tà lụa mỏng
yêu kiều biết mấy bờ vai

Khi xa lòng ai không nhớ
thoáng xưa còn vẫn êm đềm
bóng chiều nhẹ như cái thuở
em về ngang lối nhà anh

Bây giờ tìm đâu hình bóng
của người áo tím ngày xưa
lối về còn ai trông ngóng
nhớ thương biết nói sao vừa !

 

 

 

Hỏi thăm

 

Đường xưa nắng thêu bóng lá
lá xanh như mắt em ngời
long lanh bầu trời mây thả
đậu trên vai chiều nghỉ ngơi

Gió cũng đùa vui chân sáo
lâng lâng hồn dạo theo khi
tay còn vin đôi tà áo
sợ bay mất tuổi xuân thì

Như người ngày xưa áo lụa
"qua cầu để gió cuốn bay"
về nhà tìm đâu bằng cớ
để thưa với mẹ cùng thầy

Vội vàng chân em bước nhẹ
để mây hờn dổi sau lưng
nắng đuổi theo em gọi khẻ
hảy khoan cô bé xin dừng

Trời chưa chiều đâu mà vội
cho anh hỏi nhỏ câu nầy
"tiểu thơ" năm nay mấy tuổi
trong lòng "đã có ai chăng" ?

Nếu đường em về có vắng
không còn rủ gió theo mây
hàng cây không còn che nắng
thì còn có bóng anh đây...!

 

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang