Chiều rơi lạnh cho mắt sầu nhung nhớ
bóng hạ xưa hoa phượng ngập ven trời
thao thức gọi kỷ niệm hồng muôn thuở
mộng quan hà chưa cạn chén chiều vơi
Sương còn đọng giọt sầu trăng cổ tích
ngoài quan san đau buốt mộng chia lìa
giờ dừng lại bốn phương trời tịch mịch
áo thu rừng còn ướt đẩm sương khuya
Hiu hắt lạnh trên ngọn cau hương ngát
cúc còn vàng thêm mấy dậu ngoài hiên
em ngồi chải tóc buồn theo năm tháng
ước màu trăng thôi đọng giọt ưu phiền
Đường lưu lạc anh một thời mộng ước
cuối chân trời hong lại buổi tròn trăng
trên đồng lúa ngát hương hoa đồng nội
giọt sương mai còn đọng bóng cô hằng
Tay gom chút hương hoa trên lối mộng
làm hành trang cho ấm bước đăng trình
lòng trân trọng nguồn thơm theo gió lộng
mong cây đời ngoài ngàn dặm còn xanh
Hoài nhung nhớ một phương trời xa thẳm
qua mấy mùa cách biệt nhuốm sầu vương
cầu hạnh phúc cho người đang mong đợi
một ngày về lòng nguyên vẹn yêu thương!
Trần Đan Hà |