|
Bóng Chiều
Xuyên qua ký ức vô minh
trong tâm cảnh thấy bóng hình hư hao
còn đâu thân ái trao nhau
mùa xanh bát ngát tóc sầu hương say
Lòng chiều lất phất mưa bay
không còn chi để lấp đầy nhớ nhung
lối xưa hoang vắng ngõ cùng
hắt hiu mùa vợi ngại chùng bước chân
Ngày về đâu những ân cần
ngàn xa vắng lạnh mấy lần gió sương
tình em xa cách ngàn phương
thôi đành theo gió gởi nương bóng tà
Tàu xưa nằm lạnh sân ga
chờ người còn vẫn trùng xa chưa về
xót tình trôi lạc bến mê
dặm ngàn nhớ tuổi tóc thề chấm vai
Quan san phong kín tương lai
con đường kỷ niệm nối dài bước quê
sang mùa nảo nuột tiếng ve
tuổi xanh chìm lặng bên hè nhà quen
Đời xa lòng vẫn chưa quên
nguyện xưa về lại nặng thêm nỗi chờ
bóng chiều chải rụng ước mơ
trên ngàn yêu dấu cũng vừa phôi phai
Tình em đeo nặng hai vai
mang hình thân núi trôi dài dáng sông
nỗi đời còn mãi long đong
nhìn lên bóng vẫn uốn cong lòng chiều!
Trần Đan Hà
|




|
Mùa Phượng Cũ
Nước vẫn chảy trôi mòn bao phiến đá
bước lãng du chạnh nhớ tuổi xa người
tóc điểm trắng theo thời gian tàn phá
biết bao giờ dừng nghỉ bóng mây trôi
Mẹ vẫn đợi quên mỏi mòn thân phận
mùa qua xanh như nhắc mãi một thời
cây phượng chín đỏ ngời bên tuổi dại
vẫn bay hoài trong thăm thẳm hồn tôi
Chợt thức giấc giữa mùa trăng diễm ảo
bóng chơi vơi từng bước cuối chân trời
đã thắp sáng lên ngọn sầu phương cảo
mùa đang gầy con nước lạnh lùng trôi
Trăng mười sáu đã vàng thêm bông cải
tình em thương mộng chín rụng đôi bờ
quanh ngõ lạnh mơ bếp hồng tuổi dại
sưởi cho hồn ấm lại những chiều đông
Bình minh đợi nắng rơi hàng phượng cũ
thắp tình lên cho đẹp một phương chiều
dầu đời vẫn lênh đênh ngoài muôn dặm
mộng ước từng trang trải giữa lòng kiêu
Nay gió vẫn theo chiều hoang dong ruổi
đường xanh bay trên cánh mộng hải hồ
ngồi thương tiếc cành xưa nay cũng đổi
lá xanh vàng mấy bận uống thu không
Ngày trở lại biết phương nào ngóng đợi
lời viễn trình thêm lạnh hạt chiều sương
xin nương náu tình em trong bước mỏi
cho mùa về chan hạnh phúc quê hương!
Trần Đan Hà |