Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

"Bắc Cầu Ca Dao" -- "Em Đứng Một Mình"
Thơ Trần Đan Hà


 

 

 

“Bắc Cầu Ca Dao”

Thương em
“tình cảm ngọc châu
em đem áo lụa
bắc cầu ca dao”
công cha nghĩa mẹ
núi cao…
cũng đành… “cởi áo
mà trao… cho người”
về nhà
“dối mẹ”… thì thôi
lại còn trách lẫn
“tại trời… gió bay”!
(thật tình
mà nói cho ngay
em đâu có phải
đem bày đặt ra)
tích xưa
“khi nắn Ê-và
xương sườn được thổi
hồn vào bên trong”
nên em
mới có tấm lòng
biết yêu, thương, nhớ…
biết trông, ngóng, chờ…
biết tình đẹp tựa bài thơ
“đã yêu rồi chẳng
nghi ngờ chi nhau”
cám ơn tình cảm ngọc châu
cho anh cái thuở “qua cầu gió bay”!

    Trần Đan Hà           

 


 

“Em Đứng Một Mình”

Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Em xinh em đứng một mình cũng xinh (ca dao)

Lời xưa…
anh vẫn không tin
“thiếu anh em đứng
một mình sao yên” ?
(thấy anh
con mắt láo liên
con tim sẽ đập
không nguyên nhịp đầu”
anh không
nói dối em đâu
tính tình con gái
“sáu câu”… anh rành
(giả đò
bán khế mua chanh
ra vô trường học
thăm anh kẻo buồn) (ca dao)
đây là
bằng chứng hùng hồn
để mà xác nhận
“cội nguồn… ca dao”
mỗi khi
chúng được vin vào
“thì chắc em đứng
chổ nào cũng duyên ?”
“cám ơn con mắt láo liên…
con tim sẽ đập không nguyên nhịp đầu”!

    Trần Đan Hà           

 

Trở lại Đầu Trang

Trở Về Trang Thơ