| |
Vườn Tháng Giêng

Tôi yêu mến cuộc đời
Yêu mùa xuân, mùa hạ
Yêu mùa thu, đông qua
Yêu mưa rơi trên lá
Nắng lên bao sức sống
Mưa cho đời yên bình
Gió mây trời lồng lộng
Sương khói toả lung linh
Lá xanh ngoài vườn biếc
Vừa tắm giọt sương chiều
Lá thì thầm như biết
Nói với nhau lời yêu
Buổi sớm ra vườn sau
Nhìn cỏ cây trìu mến
Ngoan như tình ban đầu
Em ngại ngùng bước đến
Môi e ấp thẹn thùng
Tay vụng về khép nép
Để lạc áng mây chiều
Trên vần thơ vừa chép
Tôi vẫn mãi mong chờ
Nên viết thư làm chứng
Dù tình vẫn hững hờ
Như mây trời lơ lững
Ngồi nơi vườn tháng giêng
Thơm như trang kỷ niệm
Gói trong giấc mộng lành
Ước mơ thành vương miện
Tôi yêu mến cuộc đời
Mong tương lai nối tiếp
Hạnh phúc dẫu qua rồi
như trang đời vừa khép
Giờ nhắc lại chuyện xưa
Nghe như lòng tưởng tiếc
Bóng em qua nhạt mờ
Đắm hồn tôi trọn kiếp ! |
|
Nhớ Cảnh Xuân Xưa

Vườn xuân phơi nắng lụa
Trải thảm màu cỏ xanh
Nhìn ngoài xa đồng lúa
Thêu áo màu thiên thanh
Gió đong đưa cành hoa
Như nụ cười hàm tiếu
Dưới ánh nắng chan hòa
Đẹp như lòng niên thiếu
Lộc non xanh màu nõn
Như đùa cùng hoa xuân
Trong nhà ra ngoài ngõ
Khoe áo mới rộn mừng
Lòng người và thiên nhiên
Như hòa chung mùa tới
Trên trời én chao nghiêng
Mang tin xuân mở hội
Màu hoa đang tắm nắng
Chập chờn hư ảo xuân
Dấu yêu còn động lắng
Vào hồn người bao dung
Là những mùa xuân xưa
Nơi quê hương dấu ái
Nay xa cách đã vừa
Cho nhớ thương sót lại
Ước hồn xuân đọng mãi
Vào lòng người ly hương
Nhờ tình xuân tươi thắm
Xóa tan những đau buồn
Nhưng năm nay xuân lại
Người xưa vẫn ngàn trùng
Nên không gian trống trải
Và nỗi buồn mệnh mông !

Thơ Trần Đan Hà |